Friday, October 26, 2018

RIÊNG TƯ



Nguyễn Xuân Quang


Người đàn ông dẫn con vào khám bệnh. Đã mấy năm rồi, ông ta mỗi lần con cái bị bệnh tật đều đưa chúng đến gặp Nguyễn, chưa một lần chàng gặp người mẹ đem con đến khám bệnh. Nhiều lần chàng muốn hỏi về người vợ của ông ta, nhưng chàng lại ngại sợ mình khơi dậy cái đau đớn, cái vết thương lòng nơi người đàn ông. Chàng nghĩ người đàn ông biết lái xe, và có lẽ qua đây rồi thương vợ, lo cho con nên gánh vác bớt chuyện gia đình cho vợ.
Nhiều lần chàng đi chợ với vợ, gặp người đàn ông có lần đi với con, có lần chỉ đi một mình mua thức ăn trông đảm đang như một bà nội trợ giỏi, cân nhắc lựa từng bó rau, lật qua lật lại lựa từng con cá... Có lần khám bệnh chàng còn ngửi thấy mùi dầu mỡ, mùi hành tỏi, mùi chiên xào, mùi khói nấu nướng ám vào người, vào quần áo của ông ta. Người đàn ông đã qua đây khá lâu rồi, nhưng nét mặt vẫn còn mang khuôn mặt tỵ nạn, khác với một số người khác có thể đã đến Hoa Kỳ cùng một thời với ông ta, giờ đã mang những khuôn mặt phè phỡn, bầu bĩnh, những khuôn mặt mỡ màng và căng máu, những vết nhăn tình dục dưới mắt phủ phê, những khuôn mặt có nét huênh hoang tự đại, gian và dâm... Ông ta vẫn còn mang khuôn mặt người đàn ông Việt Nam tỵ nạn, trông rất khốn khổ, thảm hại. Hai gò má nhô cao, hốc hác, mắt lõm sâu, môi thâm tái. Đầy những nét ưu tư buồn lo, đầy những nét âu sầu khổ ải, đầy những nét tủi nhục hận thù, đầy những nét rượu chè cà phê thuốc lá. Thấp thoáng cái nét macho Á đông son vàng tơi tả, lem nhem lem luốc, phảng phất những nét lui cui  lạc loài... Những khuôn mặt tỵ nạn đàn ông đi bên cạnh những khuôn mặt nữ giới đã lột mặt, face lift, đã đắp vá tu sửa... trông thật thảm thê, thật khốn khổ khốn nạn.

- Chào bác sĩ. Bác sĩ coi hộ cho cháu xem sao, dạo này cháu bị bịnh gì mà cứ than mệt, ngủ lăn ngủ lóc, bạ đâu nằm vật ra đó.

Nguyễn ngồi xuống ghế hỏi bệnh. Con bệnh từ chối không có bệnh chứng gì cả, không nóng sốt, không ho hen, không nhảy mũi hắt hơi, không ói mửa, tiêu chảy, táo bón, không ngứa ngáy nổi mụn, nổi mận ở da.
Chàng nhìn ngày sinh tháng đẻ, người con gái mới chưa đầy 16 tuổi. Chàng khám bệnh không thấy gì ngoài cái rã rượi, mệt mỏi.

- Em chăm học quá phải không? Thức đêm thức hôm nhiều quá chứ gì?
- Not much.
- Kinh có đều không?
- What do you mean "kin"?

Người con gái không nói tiếng Việt nhưng hiểu.

- Menstruation.
- Oh! Last month.
- Every month?
- Yes.
- How's about this month?
- Not yet.

Người con gái không biết hoặc không chịu nói tiếng Việt, hoặc cố ý nói tiếng Mỹ vì không muốn cho người cha biết chuyện.

- Cháu có bệnh gì không bác sĩ?
- Tôi chẳng thấy gì cả. Bác khuyên cháu học vừa phải thôi, phải để dành sức để lên đại học, học cho tới tận ngọn tận ngành của những chuyên khoa mình thích. Bác khuyên cháu chú trọng đến phần thể dục và phần thực hành, nghỉ hè phải lăn ra sống với đời nữa. Phần lớn tuổi trẻ Việt Nam, học giỏi nhưng không có sức, không sống với đời nên giỏi về học vấn kỹ thuật, nhưng kém về kinh bang tế thế. Mai mốt lớn thêm tí nữa, mùa hè bác ghi tên cho cháu vào chương trình trao đổi sinh viên với các quốc gia khác, nhất là tới các quốc gia nghèo mà còn chú trọng đến đạo lý, để cho tầm mắt cháu mở rộng thêm ra...
Phải tạo ra một thế hệ trẻ không thể bị cộng sản bịp và tư bản lừa.
- Tôi cũng bảo cháu luôn.
- Tôi viết cho cháu cái toa thuốc bổ, hôm nay cho cháu thử máu, thử nước tiểu xem có gì lạ không.
- I don't want to have blood test done.
- Fine, let's get some urine, first.

Người con gái đi lấy nước tiểu. Người cha đi ra theo. Nguyễn khám người bệnh tiếp. Chàng bảo người cha chờ ở ngoài, sai người y tá thử nước tiểu.
Người y tá cầm cái ly nước tiểu của người con gái vừa đưa cho:
- Thử theo thường lệ hả bác sĩ?
- Không, cô thử thai cho tôi luôn.
Khi khám xong người bệnh, người y tá đưa kết quả thử bầu cho chàng quyết định.
- Có vẻ positive bác sĩ!
Nguyễn liếc nhanh:
- Cho tôi gặp riêng cô bé thôi.

Để người con gái ngồi xuống ghế đợi một lúc, cho tới khi chàng viết xong cái hồ sơ bệnh lý.
- I want to discuss with you.
- What?
- Did you have sex?
- Yes, what's wrong?
- Nothing is wrong with sex, the question is that you are still very young and you have to know how to avoid the bitter taste of sex. Sex has side effects too.
Chàng ngừng nói để cho những lời nói của mình thấm vào đầu đứa con gái. Nhưng nó táp lại chàng:
- I know that.
- Good! Your urine test was positive.
- What do you mean?
- That means probably you've got pregnant.
- Probably?
- Yes, probably.
- You are not sure?
Yeah, urine test is not 100% accurate, if you want I have to do blood test or I have to do pelvic exam.
- I hate blood test.
- So, do you want a pelvic exam? Do you know a pelvic exam is?
- Yup.

Người con gái ngồi nhìn xuống chân, mặt sưng lên, một lúc sau ngửng mặt lên.
- Okay. You can do pelvic exam.
- I have to get a consent from your father.
- Why?
- Because you are a minor.
- I don't want him to know anything.
- Sorry, without his consent I cannot do it.
- So, what do you want to do?
- As I said. I will do blood test or I can refer you to an OB - Gyn, a women doctor.
- No, I want to know now. I don't want to get anything else.
- So, you have to decide which way to go. I don't have time. Go out and think about it, and let my nurse know your decision.

Nguyễn mở cửa đuổi con bệnh ra rồi dập cửa lại hơi bực mình vì cái cách đối đáp mất dạy của đứa con gái.
Một lúc sau người y tá cho chàng biết người con gái muốn khám thai.
- Cô cho mời ông bố vào.
Người đàn ông như đoán được điều gì quan trọng.
- Mời bác ngồi.
Nguyễn lựa lời để khỏi làm người đàn ông kinh hoàng.
- Tôi muốn xin phép bác để khám bệnh phụ nữ cho cháu, theo luật định cháu còn vị thành niên phải có phép của cha mẹ.
- ...
- Còn không tôi phải gởi cháu đi một bác sĩ sản phụ khoa.
- Hồi xưa bác sĩ cũng là bác sĩ chuyên khoa về ngành đó mà.
- Vâng, bây giờ tôi chỉ chăm sóc những vấn đề phụ nữ thông thường thôi, qua đây phải hành nghề theo đúng luật lệ hạn định ở đây, hy vọng cháu cũng chẳng có cái gì rắc rối.
- Tôi chỉ ngại đến vái vụ...trinh tiết của cháu?

Nguyễn không dám nhìn thẳng vào mặt người đàn ông. Cố gắng vận dụng ba tấc lưỡi để làm êm dịu bớt cái sự thật.
- Tôi khám xem sao, nếu còn tôi sẽ không khám bên trong, nhưng ở Mỹ này, cái sự mất còn chẳng ăn nhằm gì đối với tương lai hạnh phúc của người con gái.
Nguyễn biết người đàn ông đang chết điếng quên cả việc trả lời cho chàng biết có bằng lòng ưng thuận cho chàng khám hay không.
- Bác ra ngoài ngồi chơi rồi cho tôi biết sau, tôi phải qua phòng bên xem người bệnh khác.
- Tôi sợ cháu còn khám...
Nguyễn nói vừa đủ nghe và cố ý làm ra vẻ như không có gì quan trọng:
- Cháu bảo với tôi cháu đã có sex  rồi.
- Vậy sao?
Người đàn ông tắc họng. Một lúc lâu nói như bào chữa: "Cháu chỉ đi học rồi về nhà, đi đâu tôi cũng đưa cháu đi".
Người đàn ông nói xong chợt thấy mình ngây ngô, thở dài.
- Ở đây trẻ con có sex, trẻ con có bầu là một vấn đề trọng đại, cái chính là làm sao cho các cháu nó hiểu hơn là cấm đoán.
Người đàn ông lại thở dài:
- Bác sĩ khám cho cháu cũng được.
Nói rồi người cha đứng dậy bỏ đi ra ngoài như đi trốn một sự thật trước mắt.
Nguyễn bỏ qua phòng bên khám một người bệnh khác, khi sửa soạn con bệnh xong, người y tá mời chàng qua khám cho người con gái.

Thoáng nhìn bề ngoài, chàng chẳng cần nhìn cái màng trinh cũng biết rằng người con gái đã không còn gì.
Khám không có gì khó khăn, cái dạ con đã to bằng quả cam Sunkist California thứ thượng hảo hạng.

- What do you find out?
- About two or three month pregnancy.
- Really?
- You didn't use contraception?
- No.
- Why?
- I don't like it.
- So...
- What I have to do now?
- Discuss the problem with your father.
- I don't want to talk to my father. He is an old fashioned guy...
- How about your boyfriend.
- I don't know who is the father, I have a lot of boyfriends.
- How about your mom?
- She is considered a dead person...
- Welll...you have to find some ways...
- I don't want anybody to know about this, this is a confidential business, right?

Nguyễn chới với không muốn xác nhận ngay  với con bé, chàng mang máng nhớ cái luật privacy act của California, né tránh:
- Of course, I don't let anybody know but I think I have to inform your father.
- No, I don't want him to know, do I have the right to handle my life myself?
- I did talk to your father to get his consent to do the examine, so I think I have to let him know the result of the exam. That's fair.
- No, I will check with my counselor, I will sue you if you don't do as I say.

Nguyễn giật mình, con nhóc con này nói có vẻ hỗn láo nhưng nói rất có lý, sơ hở là vác chiếu ra toà  với nó ngay, nó có lú thì...thầy chú mắt xanh...nhà nó khôn.
Nguyễn bỏ đi rửa tay rồi trở về bàn giấy ngồi thừ người ra. Cuối cùng để cho yên tâm, chàng nhấc ống điện thoại lên gọi cho luật sư riêng của mình để tham khảo ý kiến. Luật sư khuyên chàng phải nghe theo lời đứa con gái  không được nói cho bố mẹ biết,  nếu không nó sẽ đi kiện, nhất là một khi đã có lời yêu cầu xin giữ kín chuyện riêng tư.

Nguyễn trở qua phòng khám bệnh, người con gái mặt vác lên như cái mảnh sành cong.
- Okay, I will refer you to social service agency located on 17th street in Santa Ana, they will take care of you.
- I can handle it by myself.
- I know, but my duty is to refer you there.

Nguyễn viết cái địa chỉ và số phone rồi đưa cho người con gái, dặn người con gái phải liên lạc ngay với văn phòng chăm sóc thiếu nhi mang bầu. Cẩn thận hơn chàng gọi phone lên Sở Xã Hội, chính mình gởi chuyển con bệnh, lấy cả tên người nhân viên, viết rành mạch mọi chi tiết xuống hồ sơ bệnh lý.
Gọi điện thoại xong chàng ngồi ỳ trong phòng, nơm nớp lo ngại người cha đòi gặp mình, nếu giáp mặt chàng không biết phải nói sao. Nói dối, nhất định chàng không muốn nói, ở Mỹ mười mấy năm rồi, chàng không thể nào tập được tính nói quanh sự thật, bóp méo hay bẻ cong  sự thật. Chẳng lẽ chàng lại nói dối với người bệnh đã theo chàng sáu bảy năm nay, ông ta coi như một phần trong gia đình chàng. Nói dối người cha chàng còn mặt mũi nào nhìn lại ông ta nữa, nhưng bây giờ nói sự thật, luật sư khuyên không nên nói. Không biết mình phải nói làm sao, nói rõ cho người cha biết, con nhỏ đó và những cố vấn của nó sẽ đưa chàng ra toà.

Hôm nay quả là ngày xui xẻo, khám bệnh vừa khó nghĩ vừa bị lỗ vốn. Ở Mỹ hành nghề bác sĩ, nhiều khi khám bệnh bị lỗ vốn là chuyện thường. Khám bệnh bảo hiểm nhiều lúc lỗ vốn càng to vì vấn đề tiền đầu tiền đuôi, có kẻ còn trả check không tiền bảo chứng. Còn khám bệnh Medical mất cả chì lẫn chài là chuyện đương nhiên. Khám con bé gái vừa rồi mất cả giờ đồng hồ,  tốn áo giấy, gối giấy, giấy trải giường, găng tay, mỏ vịt, thuốc thử thai... tiền nhà tiền cửa, tiền điện nước, tiền bảo hiểm bất động sản, tiền bảo hiểm hành nghề, tiền điện thoại, tiền lương y tá, nhân viên hành chánh, vân vân và vân vân.... Nhiều lắm chính phủ trả được hơn hai chục đô la, mà tiền tham vấn luật sư qua điện thoại tối thiểu mất năm chục bạc. Ai bảo hành nghề bác sĩ ở Mỹ không lổ vốn? Vì nhân đạo bác ái ư? Nhân đạo bác ái cho một con bé tuổi chưa ra hoa mà đã có trái, đã từng mở miệng ra dọa đưa mình ra toà ư?

May mắn người đàn ông không đòi gặp chàng, lẳng lặng ra xe bỏ về. Có lẽ và dĩ nhiên ông ta còn ngượng ngập, còn xấu hổ hơn chàng. Nguyễn thở dài. Chắc chắn ông ta đã hiểu biết chuyện gì xảy ra cho con gái mình rồi. Ít ra ông vẫn còn mang trái tim và nét mặt khốn khổ của người di tản tang thương.
Cả buổi chiều, chàng vẫn thấy ngài ngại, lo sợ người đàn ông gọi điện thoại lại, cứ mỗi lần chuông điện thoại reo, chàng lại hồi hộp.
Lúc hết bệnh ngồi không, chàng nghĩ vẫn vơ không biết con bé sẽ định đoạt số phận cái bào thai ra sao, chắc nó sẽ nghe theo lời phù thủy mắt xanh của nó.
Có tiếng người y tá nói trong interphone:
- Thưa bác sĩ có điện thoại.
Nguyễn chần chờ rồi đưa tay để lên ống điện thoại.



Nguyễn Xuân Quang



----------------
Nguồn: VĂN, số 71, tháng 5-1988












Sunday, October 21, 2018

CÔ DÂU 68 TUỔI



Nguyễn Thạch Giang


Trưa nay tôi đến phi trường San Jose đón chị Mỹ Lệ, chị từ Virginia sang chơi, đây là lần đầu tiên chị đến vùng vịnh Cựu Kim Sơn nổi tiếng này. Chị Mỹ Lệ có họ hàng với tôi, ông nội của chị là anh bà ngoại tôi. Má tôi và ba chị là bà con cô cậu. Chị bằng tuổi tôi nhưng vì "vai lớn" nên tôi phải gọi chị.
Vừa gặp mặt, chị vỗ vai tôi vừa nói vừa cười: "Ngôn đây hả? Sao bây giờ trông lạ quá vậy, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà!". Tôi bật cười, "Bây giờ thì già nua xấu xí quá phải không chị? Phần chị thì em thấy chị cũng vẫn vậy, không thay đổi mấy, lâu ngày gặp lại em nhận ra chị ngay. Đâu hồi gặp chị lần cuối là năm 78, từ đó tới giờ mới gặp lại, mới đó mà đã bốn mươi năm rồi, lẹ thiệt!".
                   
Nhà ba má tôi ở dưới quê miệt vườn miền Tây, còn ba má chị Mỹ Lệ thì ở Sài Gòn, nhà ở đường Võ Tánh gần rạp hát Quốc Thanh. Lâu lâu có dịp đi Sài Gòn, tôi ở trọ nhà chị Mỹ Lệ, chỗ đó khu thị tứ, đi đâu cũng tiện. Chị Mỹ Lệ có năm anh em, anh Thuận là trai lớn rồi đến chị Mỹ Liên, chị Mỹ Lan, chị Mỹ Lệ và thằng Thành là em trai út. Trong nhà tôi thân với chị Mỹ Lệ nhất, vì cùng lứa tuổi lại học bằng lớp ngang nhau, chị Mỹ Lệ lại vui vẻ, chuyện vui chuyện buồn gì cũng không để trong bụng, chị kể lại thêm mắm thêm muối vui vui tếu tếu ai cũng cười.
Chị Mỹ Lệ không có chồng, nói một cách chính xác hơn là chưa có chồng. Đường tình duyên của chị có hơi lận đận, mặc dù chị là người xinh đẹp nhất trong mấy chị em. Dáng chị dong dỏng cao, chị cao 1m58, thời đó cao như vậy là cũng có hạng lắm rồi. Chị mặc áo dài hay áo đầm gì thấy cũng đẹp. Tôi có một tấm hình chụp chung với chị ở sở thú, lâu lâu xem lại ai cũng khen hồi trẻ chị Mỹ Lệ đẹp quá!
   
 Nhưng đường tình duyên của chị không được suôn sẻ, hồi xưa chị hay đổ thừa tại chị tuổi con cọp lại sanh nhằm năm "Canh", canh dần, số canh cô mồ quả, số hiếm muộn đường chồng con. Chị tin lắm, tin lời thầy bói lắm, thầy nói chị lập gia đình trễ thì tốt, có chồng sớm sợ phải khóc chồng. Dưới khoé mắt chị có một nốt ruồi nhỏ, đúng ra chỉ là một vết tàn nhang nhỏ, không biết chị nghe ai nói, đó là nốt ruồi "thương phu trích lệ", nốt ruồi hứng giọt nước mắt khóc chồng, chị đi phá. Năm đó chị mới mười sáu, có người chỉ cách cho chị, lấy cây kim chích vào chỗ tàn nhang cho nó chảy máu, xong bôi vôi ăn trầu lên chỗ đó. Chị làm theo cách người ta chỉ, mặt mày sưng đỏ mấy hôm liền. Nhưng chị không sợ, gặp ai cũng khoe là vừa phá nốt ruồi không đau đớn gì cả, vài bữa là nó lành chỉ để lại một vết vẹo nhỏ mờ mờ.
                   
Nhưng cái số của chị là cái số phải khóc chồng, chị nói thầy đã phán như vậy rồi mà.  Người yêu của chị là anh Tài, trung uý biệt động quân, đơn vị của anh đóng quân đâu ngoài Pleiku. Hai người sắp sửa làm đám cưới, đùng một cái Việt cộng tấn công Tây nguyên, tháng ba năm 75 quân đoàn 2 phải di tản chiến thuật. Bạn cùng đơn vị chạy về được Sài Gòn, báo tin anh Tài không ai thấy đâu chắc đã chết mất xác. Chị khóc bù lu bù loa mấy tháng trời. Khóc cho số phận người yêu, khóc cho thân phận hẫm hiu của mình.
Nhưng anh Tài không chết, anh bị bắt làm tù binh. Sau này biết tin, chị nói ông này đi tù mà cũng dành đi trước, người ta tháng tư mới vô tù, ổng tháng ba đã bị nhốt.
       
Anh Tài ở tù cải tạo hơn năm năm thì được thả, sau đó anh có đi tìm chị Mỹ Lệ. Đến nơi thấy nhà đóng cửa im lìm, hỏi thăm hàng xóm người ta nói gia đình đó di tản sang Mỹ cả rồi. Anh buồn tình về quê và sau đó thì lấy vợ. Thật ra hôm 30 tháng tư chỉ có anh Thuận và chị Mỹ Liên đi được mà thôi, chị Mỹ Lệ và ba má chị kẹt ở lại. Mấy năm sau chị Mỹ Lan và thằng Thành đi vượt biên cũng đến được Mỹ. Ba má chị được chị Mỹ Liên làm giấy tờ bảo lãnh đến Mỹ trước, chị ở lại sống lang thang bụi đời chờ ba má chị làm giấy tờ lãnh chị qua sau. Chị nói chờ đi Mỹ, chờ tới đầu bạc mới tới phiên mình. Người ta đi Mỹ từ mấy đời tám hoảnh, mình thì ngày nào cũng chờ được phỏng vấn, tới chừng tới được cái xứ này thì già khụ không biết làm gì ăn mà sống đây.
             
Buổi tối cả nhà dẫn nhau đi ăn, chị Mỹ Lệ kể chuyện suốt, một mình chị nói mọi người ngồi nghe. Chị kể về những ngày ở Việt Nam chờ đi Mỹ, ngày đó lang thang vậy mà vui, một mình không ai kềm kẹp mặc sức quậy. "Mình cũng có mấy ông bồ đó chớ, ông nào cũng te tua, nhưng thời đó ai mà không te tua. Nhưng không tiến tới được không phải vì nghèo mà bởi vì chờ đi Mỹ, sợ làm đám cưới giấy tờ rắc rối kẹt ở lại. Bà Mỹ Liên gởi thư nói mày yêu thì cứ việc yêu mà cưới thì...khoan. Lần lửa ngày qua ngày, tình cũ tình mới lần lượt bỏ đi, có phải tại cái số không, không tin không được."

Ăn xong về nhà xúm lại nghe chị Mỹ Lệ kể tiếp chuyện đời chị từ ngày sang Mỹ.

"Năm 98 chị mới được sang Mỹ, lúc đó đã 48 tuổi rồi, già thì chưa già lắm, nhưng muộn màng quá rồi phải không em. Lúc đó ba má chị còn sống, ở chung với chị Mỹ Liên. Bả khó tánh lắm, chị sợ bả còn hơn sợ má chị. Mình mới qua tiếng Anh tiếng u đâu biết gì, đơn từ này nọ đều nhờ thằng con của chỉ làm giúp. Bả trợn mắt, mày biết trước sau gì cũng qua Mỹ, ở bển không lo học tiếng Anh."
Chị Mỹ Lệ nhìn tôi phân trần.

"Ai mà không biết vậy, nhưng ngó coi, mười người đi Mỹ, mấy người lo đi học tiếng Anh? Ai cũng nói, qua Mỹ dễ học hơn, mà ở bển đi học cũng tốn kém lắm, chừng qua đây... ngày tối lo đi cày trả nợ."
"Chị không thích cái tên Lệ của mình, lệ là nước mắt phải không em, chị nhứt định đổi tên. Lúc thi nhập tịch, ông giám khảo hỏi chị có muốn đổi tên không, chị nói tôi muốn lấy tên Brigitte. Ông Mỹ hỏi lại...  tên gì. Chắc ông này không có coi phim Pháp, chớ người Việt mình ai mà không biết cô đào lừng danh Brigitte Bardot. Ông tròn mắt hỏi lại, tên gì? Chị thấy rắc rối quá nói thôi khỏi, tôi giữ cái tên cúng cơm mắc dịch của mình."

Tôi cười dòn, nói một câu lượm được trong báo (có vẻ hơi cải lương), người ta nói nếu mình không có cái mình thích, thì thôi hãy thích cái mình có.

"Chị đi làm nail, Mỹ nó kêu tên chị đâu có được, có bà khách lớn tuổi, biểu chị viết cái tên của chị cho bả coi, bả nói ồ: "Mai Ly". Từ đó ai cũng kêu chị là Mai Ly, chị thấy cái tên đó cũng đẹp.
     
"Hồi lúc mới qua chị đi làm trong hãng điện tử, làm linh tinh đủ thứ việc, con nhỏ leader người Việt sai mình còn hơn sai người làm, mình ai biểu đâu làm đó không bao giờ dám cãi, vậy mà có đợt lay off mình có tên đi trước. Lớn tuổi rồi tính làm hãng tà tà dưỡng già mà cũng không xong, thôi đi học nail tha phương cầu thực. Chị đi xuyên bang một phần cũng bởi chị Mỹ Liên khó tánh quá! Chị với bả không hạp, khắc khẩu. Mới qua mình được thằng con chỉ cho chiếc xe cũ làm chân, chiếc Toyota Corolla đời vua Bảo Đại tắm mưa cởi truồng, bữa đó trời mưa nó dở chứng không chịu nổ máy, chị khều bả hỏi mượn tiền sửa. Bả trợn mắt, mày đi làm cũng phải để dành trong túi chút đỉnh, ra đường lỡ có đạp bánh phồng bánh tráng có tiền mà đền cho người ta. Xứ này không ai lo cho ai."

Chị Mỹ Lệ và tôi cùng cười xoà. Chị kể tiếp.
 
"Em biết tánh chị mà, trong nhà chỉ có chị với thằng Thành là ăn chơi bạt mạng, nó bửa nay có vợ con biết lo chút đỉnh rồi, chỉ còn chị lông bông. Đi làm quanh năm suốt tháng vậy chớ lần nào về Cali  chơi, mấy đứa cháu mua vé máy bay cho chị lại cho tiền xài. Hôm đám cưới con gái chị Mỹ Lan, mấy bà xúm nhau diện, bà nào cũng đeo hột xoàn cục cục, chỉ có mình chị đeo đồ giả. Lúc đó má chị còn sống,thấy vậy cho chị sợi dây chuyền cùng chiếc cà rá, vậy mà hôm trước túng tiền chị cũng bán mất mẹ nó rồi. Định bụng bữa nào có tiền sắm lại chiếc khác, về đây chị Mỹ Liên dòm ngó rồi bả hỏi không biết đường trả lời. Nhắc lại thấy nhớ bà già quá! Bà còn sống chắc cũng xá dài đứa con gái cưng này.  
Chị Mỹ Liên lâu lâu la chị. Mầy không biết lo, mai mốt già rồi khổ. Chị cũng biết vậy, nhưng ai có trãi  qua cuộc đời độc thân toàn tập mới hiểu. Người ta có vợ chồng con cái thì họ lo, còn mình...sớm tối đi về hẫm hiu một mình. Đôi lúc buồn quá chị cũng buông xuôi phó mặc cho cuộc đời đưa đẩy tới đâu thì tới."

***
 
Chị Mỹ Lệ có hẹn với mấy bà bạn cùng nhau rủ đi chơi, mấy người này sống ở vùng này tự hồi nào tới giờ, nay ai cũng tới tuổi nghỉ hưu nên có nhiều thì giờ rỗi rãnh. Anh Trường là người anh họ của bạn chị Mỹ Lệ, hôm nay anh tình nguyện đưa mấy bà đi viếng thành phố San Francisco nổi tiếng này.
 
Sáng sớm chị Mỹ Lệ đã sửa soạn chờ sẵn, chị mặc quần bó như mấy cô gái trẻ, áo bông hoa theo đúng mốt thời trang bây giờ. Trông chị trẻ hơn nhiều so với tuổi 68. Chị lúc nào cũng thích mặc đẹp và có hơi chút kiểu cọ, tôi còn nhớ trước đây (trước năm 75), chị có một cái quần Tây, phía ngoài "phẹc mơ tuya" có kết mấy cái nút cách điệu, cái nút thiệt bự lúc đi ngoài đường ai cũng ngó vô chỗ đó. Thời bây giờ con gái mặc áo hở lưng là chuyện thường, vậy mà thời trước chị Mỹ Lệ cũng có một cái. Lúc tôi lên Sài Gòn trọ học, có một lần vào đêm Noel tôi  ghé qua nhà chị chơi,  chị nhờ tôi chở chị đi ngắm phố phường. Sài Gòn đêm Noel đông nghẹt người, hai chị em đèo nhau trên chiếc xe Honda cùng giòng người ngược xuôi tấp nập. Chị mặc cái áo hở lưng, mô đen hạng nhứt thời đó, lâu lâu bị tụi con trai chạy gần bên sờ vô lưng chị một cái, mỗi lần bị sờ lưng, chị la một tiếng lớn làm tôi giật mình mà lại tức cười. Thiệt mấy người này đúng là dân Sè Goòng.
                 
Buổi tối chị về tôi hỏi hôm nay chị đi chơi có vui không. Chị nói đi lang thang phố Tàu coi cẩm thạch, coi chơi chớ không có mua, sau đó đi ra cầu Golden Gate chụp hình. Chị khoe tôi tấm hình chị chụp rất đẹp với phông nền phía xa là chiếc cầu treo nổi tiếng. Chị móc bóp khoe tôi viên ngọc trai "người ta" mua tặng chị lúc đi chơi ngoài bến tàu. (Người ta ở đây là người đàn ông goá vợ chở chị và mấy bà bạn đi chơi sáng nay).  Loại ngọc trai vẫn còn nằm trong con trai được đóng hộp, khi nào mình mua người bán sẽ khui cái hộp, lấy con trai ra cạy miệng nó lấy viên ngọc trước mặt mình. Viên ngọc  to hay nhỏ xấu hay đẹp tuỳ hên xui. Thật ra giá trị viên ngọc trai này không lớn, chỉ khoảng mấy chục đồng thôi, đây cũng chỉ là một kiểu "giúp vui" du khách trong mấy khu du lịch miền biển này.

Chị Mỹ Lệ có vẻ sung sướng với món quà. Chị nói không hiểu sao mình vẫn thích nhận quà từ đàn ông, khi đó mình có một cảm giác lâng lâng khó tả, giống như mình được họ đặc biệt quan tâm. Chị  nói chị cũng rất thích người đàn ông có cử chỉ cùng lời nói ngọt ngào, "ngày xưa chị  đã từng bị một người đàn ông đốn ngã chỉ bởi ông ta bẻ cái bánh một nửa đưa cho mình". Chị nhìn tôi rồi nói:

" Em à!  có lẽ đó là một khuyết điểm lớn nhất của chị."

Tôi nhìn vẻ mặt mơ màng của chị Mỹ Lệ, ở từng tuổi này mà chị vẫn có thể bị đốn ngã  bởi nửa cái bánh của một người đàn ông? Nếu quả thật đó là một khuyết điểm của con người chị, thì cái khuyết điểm đó cũng là một khuyết điểm dễ thương.

"Em còn nhớ anh Tài không? Ông xã hụt của chị đó?"

"Nhớ, ảnh ở Mỹ phải không chị?"

"Ảnh ở Santa Ana chớ đâu, bữa chị với chị Mỹ Liên đi chợ gặp ảnh, ổng mừng quá chạy tới ôm chị. Có vợ con ổng đi theo, ổng nói "vợ lớn" của tui nè, con gái của ổng nói ba con nhắc "má hai" hoài, bữa nay mới gặp thấy "má hai" thiệt đẹp".

"Vợ hụt" chớ vợ thiệt chắc ổng đã ngủm cù đèo. Chị Mỹ Lệ cười dòn. Nhiều lúc chị ngẫm nghĩ, cái số của chị không mắc nợ với ai nhiều khi vậy mà tốt, (chắc chị muốn nói tới cái số...mà thầy bói nói),  thời đó chiến tranh, người ta chết biết bao nhiêu, vậy mà mấy ông bồ nhà binh của chị ông nào cũng còn sống qua đây hết trơn.

"Em còn nhớ anh Hùng, trung uý hải quân, có lần chị với em ra tìm ảnh ở ngoài Vũng Tàu không? Ảnh ở New York, nghe tin chị qua có tới thăm, lúc ra về còn để lại bao thơ cho chị năm trăm mua quần áo".

"Chị  đi ra Vũng Tàu thăm "bồ" rủ em đi theo để trong nhà không nghi. Em nhớ hoài lần đó chị không có tiền, đem bán sợi dây chuyền, về nhà nói đi ngoài đường bị chúng giựt."

Chị Mỹ Lệ cười khúc khích. "Thiệt tình, hồi đó còn con gái sao mà gan như vậy hỏng biết! Không có tiền dám đi bán sợi dây chuyền của bà già mua cho, còn đặt điều nói dóc ra đường bị giựt. Má chị mua sợi khác cho chị, nói con đeo đi ra đường cẩn thận. Ba chị nói bữa vô tiệm vàng Kim Vinh thấy có sợi dây chuyền giống hệt sợi dây chuyền của con Mỹ Lệ."

Chị Mỹ Lệ cười rung rinh cái ghế ngồi, chị nhớ lại thời con gái oanh liệt của mình. "Chắc ba chị biết, nhắc lại thấy nhớ ông già bà già quá!".


oOo


Sáng hôm sau anh Trường đến đón chị Mỹ Lệ đi ăn sáng, sau đó kéo nhau ra bãi biển chỗ thành phố ngày trước tài tử Clint Eastwood từng làm thị trưởng. Buổi tối về nhà chị Mỹ Lệ hết lời ca tụng người đàn ông goá vợ này.

"Ảnh ăn nói ngọt ngào mà có vẻ hợp tánh chị, hai người nói chuyện hợp rơ lắm, chị kể chuyện ảnh cười suốt, khen chị nói chuyện có duyên.  Đôi lúc chị bắt gặp ánh mắt của ảnh nhìn chị trìu  mến."

Tôi hỏi anh Trường có nói gì về gia cảnh của anh không, ảnh có quan tâm tới đời sống của chị không.

"Ảnh nói vợ ảnh chết đã ba năm, giờ ảnh ở một mình, con cái có vợ có chồng đều ra riêng, mà tụi nó lại ở xa, lâu lâu về thăm anh một lần. Ảnh hỏi  chị không định nghỉ hưu sao, không chồng con làm chi cho nhiều, hưởng đời đi chớ, quỷ thời gian đâu còn bao nhiêu. Chị nói tuổi này mà còn đi làm đôi lúc thấy cũng oải lắm. Nhưng ở nhà thì buồn, về đây ở thì sinh hoạt  đắt đỏ quá! Tiền nhà mắc quá! Ảnh cười nói, về đây ở ảnh cho chị share phòng, lấy giá tượng trưng."

"Như vậy là ảnh mở lời rồi đó"

"Ảnh sanh năm 1947, tuổi con heo, lớn hơn chị ba tuổi. Chị  nói  anh tuổi Hợi, em tuổi Dần, ở chung nhà sợ...kỵ. Em biết ảnh trả lời sao không, ảnh nói: 'Dần Thân Tỵ Hợi tứ hành xung. Chun vô mùng ở trỏng luôn'. "

Tôi cười dòn, rồi, như vậy là ảnh chịu chị quá rồi. Ảnh tấn công tới tấp, cũng mau thiệt, mới có mấy ngày. Nếu chị thấy được thì tiến tới luôn cho rồi, làm bạn già sớm tối có nhau. Mà chị có muốn lập gia đình không? Hay chị thích ở vậy, chị thích cuộc sống hiện tại, chị thích đi làm hoài không tính nghỉ hưu sao?

"Đi làm nail là để kiếm cơm sống qua ngày, chị đâu có thích cái nghề đó mà chị cũng không có khéo tay"

"Chị biết làm móng bột không? Chị biết làm đủ thứ hay chỉ làm tay chân nước?"

"Chị biết làm đủ hết, nhưng chị làm móng bột chậm lắm, mà có khi không được đẹp, hên xui tuỳ bữa. Chị cũng biết nhổ chân mày, nhổ bikini cho mấy con khách, wax lông ngực đàn ông. Nhưng chị ít làm lắm, kẹt lắm chị mới làm, có mấy ông khách lông nhiều nhổ bị chảy máu, chị sợ. Giờ lớn tuổi  chị chỉ làm tay chân nước, làm chút chút cho đỡ buồn tuổi già. Con nhỏ chủ tiệm cũng rất tốt với chị, chị muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ, nó không nói gì, nó thấy chị lớn tuổi coi như cô bác trong nhà."

"Chị ở chung nhà với chủ?"

"Chị mướn nhà ở chung với mấy người thợ làm nail. Mà thợ nail thì nay vầy mai khác, tụi nó còn trẻ bay nhảy lung tung. Hiện tại chị ở chung nhà với một thằng thợ trẻ và một con nhỏ thợ. Hai đứa này dễ thương lắm, lúc trước cuối tuần chị hay đi theo tụi nó vô quán bar chơi, nếu không thì tụ tập đánh bài xập xám ăn chi."

"Chị biết đánh xập xám ăn chi?"

"Theo tụi nó chơi riết biết, mà cũng không rành, chị hùn để cho nó đánh, chị ở vòng ngoài lo cà phê, luộc mì gói"

"Chị đúng là tứ đổ tường, tường nào cũng dựa, chị enjoy cuộc đời như vậy, bởi vậy chị đâu chịu về sống với chị Mỹ Liên"

Chị Mỹ Lệ cười xoà. Em biết chị mà, hồi nào tới giờ... thích vui vẻ. Nhưng chị đang lo chưa biết tính  sao, hai đứa ở chung nhà sắp dọn đi, chị một mình gánh căn nhà sao nỗi.  Mà về ở với chị Mỹ Liên  kể như đời tàn trong ngõ hẹp. Suốt ngày cứ lo tập thể dục dưỡng sinh không thôi thì đi chùa. Từng tuổi này ai mà không uống thuốc, có người uống ba bốn thứ chưa thấy gì, cao máu cao mỡ tiểu đường. Ổng bả mới bị cholesterol cao, không dám ăn đồ biển, bữa chị mua một phần bò bít tếch tính đem về nhà chia chỉ ăn phân nửa, ảnh đứng gần thấy vậy la lớn "chết chết chết" làm chị hết hồn. Ăn thịt bò ngon quá...chết sớm.

"Vậy là ý trời đã định,  chị về "sống thử" với anh Trường một thời gian xem sao"

"Không, sống thiệt chớ không sống thử. Chị ghét đàn ông cứ lửng lơ con cá vàng, yêu thì yêu nhiều nhưng cưới thì để từ từ. Chị tính hễ anh Trường mà ngõ lời, chị nói phải làm đám cưới đàng hoàng tui mới chịu"

"Hoan hô chị hai tay, rồi, nhứt định lần nầy chị sẽ mặc áo cô dâu nhe"

Chị Mỹ Lệ cười dòn, cũng vui, ai có ngờ 68 tuổi đời mới được một lần bước lên xe hoa. Ba chị hồi lúc còn sống cứ nói hoài, thằng nào xui lắm mới gặp mày. Anh Trường có nhà cửa đàng hoàng lại không vướng bận vợ con, đi đâu mà tìm phải không em. Nhưng chị còn sợ ảnh ởm ờ, nhất định lần này phải níu chặc không để vuột khỏi tầm tay. Chị hài hước, em biết chỗ nào chỉ dùm chị chuộc lá bùa yêu.

Hôm chị Mỹ Lệ trở về lại Virginia anh Trường đến đưa chị ra phi trường. Nhìn anh lăng xăng tôi nghĩ  đám cưới chị Mỹ Lệ cũng sắp đến gần. Tôi lấy cái phone gửi text cho chị.

"Chị Mỹ Lệ ơi! Em thấy chị khỏi cần chuộc lá bùa yêu. Chị hãy lo sửa soạn áo cưới để lên xe hoa." 



Nguyễn Thạch Giang




-------------
Tác giả có nhuận sắc lại truyện ngắn này đăng lần đầu trên "Giai phẩm xuân Kỷ Hợi của tuần báo Trẻ, tháng 01/2019 "  





Wednesday, September 26, 2018

THƯƠNG NHỚ MỘT TỜ



Sĩ  Liêm


Tôi nằm nghiêng mặt vào cửa buồng lắng tai nghe tiếng ngáy của ba tôi. Ông có tật lớn hễ nằm xuống giường chừng mươi phút là cất tiếng ngáy như sấm dậy. Mẹ tôi rất khổ sở vì tật lớn đó của chồng vào những năm đầu sống chung với nhau. Nhưng nghe mãi tiếng ngáy của người đầu ấp tay gối rồi cũng quen đi. Đêm nào không nghe ba tôi ngáy là bà lo ngại cho rằng chồng mình có chuyện buồn phiền hoặc đau ốm khó ngủ ngon giấc.
Mỗi lần nghe mẹ tôi cằn nhằn: "Ngủ cái gì mà ngáy như sấm, nằm gần ông chẳng ai ngủ nghê gì được". Ba tôi chống chế: "Người ngủ hay ngáy là người vô tâm không để ý tới chuyện vặt vãnh trong cuộc đời, không để tâm ám hại ai. Ngủ mà ngáy là ngủ ngon, có đầy đủ sức khỏe..."

Nhờ tiếng ngáy ấy mà mỗi lần tôi muốn hành động bí mật trong đêm, tôi chỉ nằm im giả ngủ đợi khi ba tôi "kéo gỗ" là tôi ra tay ngay. Từ ngày theo gia đình về Cần Giuộc chạy giặc "Đồng minh đánh Nhật", tôi biết rồi quen và kết thân với Cậu Một Tờ, một người bà con xa của mẹ tôi. Tôi thích Cậu, mê Cậu như một nhân tình bởi vì Cậu Tờ rất nuông chìu tôi, sẵn sàng thỏa mãn mọi đòi hỏi, sở thích của tôi. Dù khó khăn cách mấy, cậu cũng cố làm cho tôi vui lòng.
Tôi thì đeo dính Cậu, còn ba mẹ tôi thì cấm cản không cho tôi miết theo cậu bởi vì cậu ở dơ không ai bằng. Một năm cậu tắm bốn lần và gia tài cậu chỉ có hai bộ đồ thay đổi mỗi lần cậu tắm xong. Ít khi ai dám đứng gần cậu vì người cậu bốc ra mùi thật khó ngửi, nhứt là hai mảng ghẻ tàu nhầy nhụa trên hai ống quyển của cậu, xông lên mùi thật thúi của bệnh cùi. Thoạt đầu tôi muốn mửa mỗi khi xáp gần  tới người cậu, nhưng lâu dần mũi tôi cũng quen với cái mùi đặc biệt ấy.
Mới đêm hôm qua, ba tôi vừa cảnh cáo tôi: "Ba cấm con từ rày về sau không được ngủ chung với thằng Tờ nữa. Người nó dơ và hôi thúi như chồn mà sao con có thể nằm bên cạnh nó được chớ? Nó mà lây ghẻ hòm của nó cho con thì chỉ có nước trời cứu con mà thôi. Nó mắc bệnh phong tình đó, con biết không?" Tôi dạ dạ vâng vâng, hứa hẹn đủ thứ để khỏi ăn đòn. Tối lại, tôi lại thấy bồn chồn  muốn ra hàng ba chui vào nốp của cậu.

Đợi tiếng ngáy của ba tôi trỗi lên thật đều, tôi lồm cồm ngồi dậy, nhẹ nhàng tuột xuống bộ ván gõ lẻn ra tìm chỗ cậu Tờ ngủ. Con Mực chạy tới ngừ ngừ. Tôi đưa tay lên môi bảo khẽ: "Tao đây mầy, đừng có sủa. Hư bột hư đường hết nghe mậy". Nó đến bên tôi ngoảy đuôi mừng. Vành trăng lưỡi liềm chiếu ánh sáng yếu ớt xuống hai ngôi vườn quít, cam và xoài trước sân nhà. Tôi bước nhẹ tới bên chiếc nốp khẽ gọi cậu Một Tờ. Bóng cậu ngồi ở đầu hàng ba. Cậu búng tay gọi tôi đến. Cậu hỏi: "Anh chị Bảy ngủ say chưa mà mày dám ra ngoài này vậy?" Tôi đáp: "Bộ cậu không nghe tiếng ngáy của ông gì đó sao?" Cậu ừ một tiếng nhỏ rồi kéo tôi ngồi xuống bên cậu. "Tao đã chuẩn bị sẵn sàng từ nảy giờ, đợi mầy ra là tụi mình xáp trận".
Tôi nghe mùi xoài tượng và mùi nước mắm đường dấm ớt xông lên mũi. Dịch vị tôi hoạt động ngay, nước miếng tươm ra trong họng. Tôi nuốt nước miếng đánh ực nghe rõ mồn một trong đêm thanh vắng. Cậu Tờ và tôi đã ăn nhiều lần món xoài tượng chấm nước mắm đường dầm ớt cay xé họng rồi, mà lần nào nghe mùi xoài mùi nước mắm đường dâng lên mũi là tôi bắt đầu chảy nước miếng ào ào không sao cầm giữ nỗi.
Xuyên qua ánh trăng mờ nhạt tôi thấy cậu Tờ rọc từng mảng xoài xếp hàng lên dĩa bàn. Cậu một miếng, tôi một miếng, tiếng xoài tượng vỡ giữa hai hàm răng nghe thật dòn. Vị chua chua cộng với vị mằn mặn ngòn ngọt cay cay làm tôi ngây ngất. Vừa nhai vừa hít hà, tôi nghe khẩu vị mình trào dâng một cảm giác đê mê lạ lùng. Thoáng một cái hai cậu cháu đã nuốt gần hết trái xoài tượng lớn bằng cổ chân. Cậu Tờ nhường cái hột cho tôi. Chấm hột xoài vào nước mắm đường đặc kẹo, tôi cạp sạch đến vỏ cứng cứng của nó. Cậu Tờ bảo tôi trao hột xoài qua cho cậu, rồi cậu túm hết vỏ xoài đi thẳng ra ngoài vườn. Một đỗi sau, cậu trở vào căn dặn tôi: "Không được khoe với ai hết nghe chưa, tao hái trộm xoài của anh chị Bảy đãi mầy, ổng bả biết được là hết cả mày lẫn tao". Tôi trấn an cậu: "Bộ cậu nói tôi ngu lắm sao? Vả lại, cậu sợ gì chớ. Cả ngàn trái xoài đầy gật trên cây, mất một đôi trái làm sao ba má tôi biết được". Cậu Tờ giải thích là cậu leo cao không được, cậu hái xoài dưới thấp. Xoài dưới thấp bị mất trộm dễ bị ba tôi phát giác vì ba tôi rất tinh ý. Sáng nào ba tôi cũng đi vòng qua vườn xoài kiểm soát xem đêm qua xoài có bị hái trộm không. Xoài đã tới mùa hái rồi, ba mẹ tôi đã bán mão cho người ta. Mất xoài không tiếc mà chỉ sợ mất uy tín với bạn hàng.
Những lần cậu Tờ và tôi ăn xoài, ba mẹ tôi cũng biết xoài bị mất trộm nhưng ông bà chưa nghi người trong nhà hái trộm mà cho là người hàng xóm  tham lam chơi trò  mất dạy. Lần nào cũng vậy, sau khi ăn xong là cậu Tờ đem chôn vỏ, hột xoài, ra ao rửa thật  sạch chén đựng nước mắm đường.

Hết thèm xoài, cậu Tờ rủ tôi ra ruộng bắt cá nhảy hầm. Cậu đào một cái hầm rộng bằng cái mâm bên bờ đắp, sâu độ nửa thước, trét bùn thật láng chung quanh. Cậu và tôi ngồi cách hầm xa xa, chờ nghe tiếng cá nhảy từ thửa ruộng bên này qua thửa ruộng bên kia lọt xuống hầm. Tai cậu rất thính, vừa nghe tiếng động là cậu chạy nhanh tới rọi đèn bấm xem. Gặp cá kèo cứng, cậu bắt thả vào ruộng. Gặp cá lóc lớn bằng cườm tay, cậu đập đầu trét bùn kín từ đuôi đến đầu cá, xuyên một que cây vào miệng cá rồi chất rơm đốt lửa lên  thui. Qua ánh lửa bập bùng, tôi trông thấy mặt cậu nghiêm nghị, lúc thì cau lại lúc lại giản ra, theo từng nhịp trở mình cá trên ngọn lửa phần phật. Lớp bùn đen đổi màu dần dần trở nên đỏ ửng. Cá vừa chín thì đống  lửa rơm cũng vừa tàn.
Cậu  cắm đứng con cá bọc kín trong lớp bùn xuống nền đất ướt trên bờ đắp rồi trải lá chuối khô ra bắt đầu dọn tiệc. Gia vị chỉ có một ít rau vấp cá, một gói muối tiêu, vài ba trái ớt xanh. Cậu bảo tôi ngồi xếp bằng trên mặt đất đợi cậu đãi ăn món cá nướng đất, món sở trường của cậu. Qua ánh đèn bấm, cậu bốc lớp bùn trên mình cá, vảy cá theo lớp bùn non, lớp thịt trắng tinh bốc khói bay nhè nhẹ. Mùi thơm đặc biệt tỏa ngát chung quanh chúng tôi. Dịch vị tôi lại làm việc nhanh chóng. Nước miếng ứa đầy ra miệng. Cá ngọt làm sao ấy. Cậu nhường nạt cho tôi, còn cậu mút xương và lãnh cái đầu cá. Trong đêm thanh vắng, tôi nghe rõ tiếng cậu nhai đầu cá dòn rụm.
Những đêm có nước ròng, cậu Tờ lại rủ tôi đi bẫy cá nhảy hầm và nướng ăn tại chỗ. Ngán cá, cậu lại tổ chức đi bắt con nha, một loại cua nho nhỏ như con còng. Có đêm cậu bắt được hằng nửa thùng con nha. Nha luộc ăn không ngon bằng nha nướng. Mùi nha nướng thơm như cua nướng. Thịt nha ngọt không thua gì thịt cua.

Tình bạn giữa tôi và cậu Một Tờ ngày thêm khắn khít. Một ngày vắng mặt cậu  tôi buồn rã rượi như vắng mặt nhân tình. Ba mẹ tôi càng ngăn cấm tôi gần gũi cậu thì tôi lại quyến luyến cậu nhiều hơn.
Hai ống chân ghẻ của cậu đối với tôi chỉ là nỗi bất hạnh lớn trong cuộc đời trai tráng của cậu. Vì chúng nó mà cậu bị mọi người hất hủi, bạc đãi. Cậu Tờ nào có muốn như vậy đâu. Cậu muốn nó lành lặn để khỏi mang mặc cảm đối với mọi người chung quanh. Hằng tháng cậu lặn lội đến nhà thương quận Cần Giuộc xin thuốc uống và bom-mát về thoa ghẻ. Nhưng chờ cả ngày trời, nhà thương chỉ phát cho cậu một hủ bom-mát nhỏ bằng đầu ngón cái, không đủ trét đầy một phần ba ống quyển. Trét bom-mát lên mặt ghẻ, nước vàng làm trôi mất thuốc chỉ một hai giờ sau đó. Cậu nghe thiên hạ bày uống hay chích thuốc trụ sinh thì chóng lành bịnh. Nhưng làm sao mà có thuốc trụ sinh trị bịnh cho cậu đây? Tiền đâu cậu mua? Cậu nghèo rớt mồng tơi. Lối xóm có ai nhờ tát ao, gặt lúa, làm công việc vặt vạnh, cậu chỉ có đủ tiền mua thuốc rê, thứ rẻ tiền nhất để kéo cho đã cơn ghiền. Không có giấy quyến, cậu quấn bằng lá chuối khô hoặc lá chân bầu.

Món thuốc duy nhất còn lại để trị bệnh ghẻ của cậu là hột lịch mọc đầy ngoài đồng. Mỗi lần cậu Tờ làm thuốc mới, tôi đều có mặt để giúp cậu một tay. Hai đứa đi hái trái lịch ngoài đồng đem về dùng chài đâm tiêu đập nhè nhẹ cho hột lịch rơi xuống nền gạch. Gom hột lịch lại được chừng một tô nhỏ cậu đem ngâm vào cái thau. Hột lịch nhỏ như hột é, ngâm trong nước ít lâu sẽ nở ra và dính kẹo lại với nhau.
Cậu nấu nước sôi để nguội, rửa hai mảng ghẻ trên hai ống chân cho sạch rồi nắn hột lịch thành hai cái máng xối đắp lên trên. Cậu vuốt vuốt cho hột lịch dán chặc vào mặt ghẻ, chất nhờn của hột lịch bám sát vào da, hít hơi nóng của ghẻ làm cậu cảm thấy dễ chịu. Hai cái máng xối hột lịch cũ cứng như củi, tôi thường chơi trò thả tàu trên mặt ao với hai cái máng xối hột lịch khô cứng ấy. Chúng nó chồng chềnh trên mặt nước trôi theo gió ra giữa ao rồi chìm lĩm. Tôi thương cậu quá! Tôi không cảm thấy gớm chút nào hết. Có những đêm ghẻ hành, cậu không ngủ được, cậu lăn trở rên se sẽ. Nằm bên cạnh, tôi cũng thao thức, xót xa dùm cậu. Làm sao tôi chia sẻ được niềm đau nỗi khổ của đời cậu được phần nào?

Tại vì hai ống chân ghẻ mà cuộc tình đầu đời của cậu tan vỡ,  và cậu Một Tờ phải sống cô độc mãi cho đến tuổi trên bốn mươi vẫn chưa có được một người đàn bà an ủi, vỗ về.

Ở tuổi hai mươi hai, cậu quen rồi yêu một cô thôn nữ tên Thoa, con gái một trung nông bên làng Thuận Thành. Tuy là gái quê nhưng cô Thoa khá đẹp lại giỏi nữ công gia chánh. Cậu Tờ cũng thuộc hạng trai làng có học, dù chỉ đỗ bằng tiểu học. Cậu lại có khoa ăn nói, hiền lành và đạo hạnh. Trong làng ai cần nhờ việc gì cậu không hề từ chối, nhứt là thảo đơn từ thưa gởi, kiện tụng. Thậm chí có người còn nhờ cậu viết dùm thư tình, cậu cũng giúp luôn. Kẻ dư ăn dư để cho cậu tiền, cậu không hề nhận. Cậu chỉ lấy một vài gói thuốc Bastos đỏ Bastos xanh hút chơi, vậy thôi. Người nghèo gặp khó, cậu giúp không. Học được vài đòn võ Thiếu lâm, cậu thường ra tay nghĩa hiệp đánh kẻ mạnh ỷ chúng hiếp cô, bênh vực người hiền yếu đuối. Cô Thoa mến cậu chỉ vì bao nhiêu đức tính đó. Cuộc tình Thoa-Tờ khá thơ mộng. Đầu thôn cuối làng ai cũng biết cuộc tình đẹp đôi ấy. Hai người thề non hẹn biển sẽ yêu nhau suốt đời.
Bỗng, một chiều đau đớn nhứt đời cậu, cô Thoa và cậu hẹn gặp nhau tại ngôi đình làng để cậu quyết định dứt khoát chuyện cưới xin. Hai người ngồi sát vào nhau và lần đầu tiên, cậu Tờ thu hết can đảm đặt một nụ hôn lên má cô Thoa. Cậu hỏi:
- Thoa có muốn làm vợ tôi không?
Cô Thoa thẹn đỏ mặt vụng về nói:
- Sao hỏi kỳ vậy? Bộ chưa tin người ta hả?
- Tin chứ, nhưng tôi muốn chính miệng Thoa nói ra điều đó.
- Ai nói kỳ vậy, mắc cở  thấy mồ!
Cậu Tờ nắm chặc tay cô Thoa âu yếm:
- Người ta nói khi hai người thành thật yêu nhau thì không còn e ngại, mắc cở gì nữa hết. Nếu Thoa còn mắc cở là Thoa chưa thiệt tình thương yêu tôi.
Thoa cuối đầu e thẹn:
- Thương thiệt tình mà!
- Nhưng Thoa có muốn về làm vợ tôi không?
Cậu Một Tờ phải lay hỏi một chập cô Thoa mới khẽ gật đầu. Cậu ôm cô Thoa vào lòng. Cô Thoa đẩy nhẹ cậu ra, láo liên nhìn chung quanh sợ có ai ở gần trông thấy. Chiếc khăn tay rơi xuống đất, cô Thoa cúi lượm. Mũi cô thoáng nghe một mùi thịt thúi  phảng phất, cô hỏi trỏng:
- Mùi gì y như mùi chuột chết vậy anh Tờ?
Cậu Tờ giật mình đánh thót:
- Mùi gì đâu?
- Anh không nghe thấy à?
- Không...không có...mùi gì hết.
Cô Thoa đưa mũi đánh mùi chung quanh, lúc ngước lên, khi cúi xuống gần sát đôi chân cậu Tờ. Cậu đã biết đó là mùi đôi chân ghẻ của mình bị người yêu khám phá. Cậu ngượng cứng cả mình mẩy. Cậu lo, sợ. Cậu nghe lòng tê tái. Cậu tưởng chừng như hạnh phúc vừa mới tràn đầy, giờ đã vuột khỏi tầm tay cậu rơi vỡ tan tành. Đôi chân ghẻ làm ung thối cuộc tình vừa nẩy trong tim hai người.
Cô Thoa bảo:
- Chắc là con gì chết sình ở trong đình nên bốc mùi thúi  dữ vậy đó.
Cậu Tờ nắm tay cô Thoa nói nhanh:
- Ờ...ờ thúi thiệt. Thôi tụi mình về đi Thoa.

Cậu đưa cô Thoa ra cửa đình rồi hai người chia tay nhau. Cậu trở về nhà như kẻ mất hồn. Cậu đã cố dấu đôi chân từ nửa năm nay. Cô Thoa chưa hề biết bệnh tật của cậu. Mỗi lần hẹn gặp cô Thoa, cậu rửa ghẻ thật sạch, băng bó cẩn thận. Lần gặp này, cậu bận quá nhiều việc nên quên bẵng đi yếu điểm của đời mình. Cậu hối hận. Cậu buồn và tự trách mình. Suốt hai ngày trời, cậu bỏ cơm bỏ nước trốn biệt trong phòng riêng. Bịnh không hẳn là bịnh, nhưng cậu rã rời tay chân đi đứng hết muốn nổi.
Cô Thoa chưa biết gì cả. Cô chỉ nghĩ rằng mùi hôi thúi kia phát xuất từ một con vật gì đó chết sình trong ngôi đình làng. Hình ảnh cậu Một Tờ vẫn rạng rỡ trong trái tim cô Thoa.
Nhưng rồi việc gì phải đến đã đến. Tiếng đồn của trai tráng trong làng ganh tức với cậu Tờ dần dần lọt vào tai cô Thoa.
- Già kén kẹn hom! Con Thoa nó hết người thương rồi hay sao mà nhè chọn cái thằng Tờ ghẻ hòm!
- Hai mảng ghẻ tàu trên hai ống chân của thằng Tờ sẽ cho con Thoa nó hít mùi  đã dữ a! Ngủ quên nó gát hai ống chân thúi đó lên mũi, con Thoa có nước chết ngắc chớ sống sao nỗi.
- Nó lén lên Sài Gòn chơi bời mắc bịnh kín nên thân thể mới ra nông nỗi đó! Mang bệnh đó làm sao sanh con đẻ cái được mà con Thoa nó ham?
Cô Thoa nghe đầy tai lời chế diễu độc ác. Cô sực nhớ lại mùi hôi thúi ở lần gặp gỡ cuối cùng với cậu Tờ. Cô nửa tin nửa ngờ. Cô lén điều tra người nhà của cậu Tờ. Tiếng đồn đãi rõ ràng là sự thật. Cô Thoa chết điếng. Từ trên đỉnh cao hy vọng, tin yêu, cô rơi xuống vực sâu tuyệt vọng và khiếp đảm.

Và từ đó, cậu Tờ không còn bao giờ gặp lại cô Thoa nữa. Mối tình đầu đời của cậu giãy chết ngay sau cuộc hẹn hò cuối cùng ấy.
Cậu kể lại cho tôi nghe. Tôi thấy trong mắt cậu long lanh màn nước mỏng. Cô Thoa hãy còn sống bên làng Thuận Thành, cô đã là một bà mẹ tám con, đứa con gái đầu lòng đã mười chín tuổi. Nay cô đã là bà và có cháu ngoại. Chồng cô là một nông dân lực lưỡng, suốt đời chỉ biết cầm cuốc làm ruộng rẫy.

Nhựt đầu hàng Đồng Minh. Chiến cuộc Việt Nam rẽ sang một lối khác. Việt Minh nổi dậy khắp nơi. Pháp quay trở lại Việt Nam. Gia đình tôi bỏ Cần Giuộc về Chợ Lớn. Tôi tiếp tục việc sách đèn. Buổi chia tay với cậu Một Tờ tôi khóc thật nhiều như thể chúng tôi không còn bao giờ gặp nhau nữa.
Cậu ôm đầu tôi vỗ về:
- Cháu về trên ấy mạnh giỏi. Ráng ăn học để sau này thành tài giúp dân, giúp nước. Thỉnh thoảng cậu sẽ lên thăm cháu. Chợ Lớn Cần Giuộc không cách xa nhau mấy cây số đâu.
Tôi lặng thinh siết chặc tay cậu như không muốn rời xa. Tôi nghĩ cậu nói vậy cho tôi yên lòng chứ tôi biết chắc là cậu sẽ khó mà gặp tôi, vì cậu làm sao có tiền mua vé xe đò lên thăm tôi.
Đúng như điều tôi nghĩ, tôi rời làng Phước Lâm đã ba năm mà tôi và cậu Một Tờ chưa gặp lại nhau một lần. Tôi hỏi thăm ba mẹ tôi thì mới hay cậu đã bỏ làng Phước Lâm đi đâu không ai biết.

Rồi một ngày, tôi nghe được tin sét đánh về cậu Một Tờ: cậu đã bị Việt Minh xử bắn. "Chánh quyền cách mạng" bắt cậu về tội làm gián điệp cho Pháp. Người ta dựng lên một "toà án nhân dân"  tại ấp Phước Kế, đọc bản án "phản quốc" và bắn cậu Tờ ngay trước cửa đình làng Phước Lâm, nơi mà cách đó hai mươi mấy năm về trước, cậu và cô Thoa gặp nhau lần cuối cùng.
Tôi lén ba mẹ về Cần Giuộc tìm thăm mộ cậu Một Tờ. Không ai biết xác cậu được chôn cất ở đâu vì người ta kéo xác cậu đi mất sau cuộc xử bắn. Bà con lối xóm bàn tán xôn  xao một dạo về "tội phản quốc" của cậu Tờ. Trong mười người có tới chín người bất nhẫn trước cái chết của cậu. Cậu Tờ làm sao làm gián điệp cho Pháp được. Tiếng Pháp cậu dốt đặc kia mà! Người ta chỉ thấy cậu thường đi đi về về xã Long Phụng với áo quần, giày nón mới, rồi tình nghi cậu lấy tiền của giặc điềm chỉ này nọ. Thực ra, cậu đã bỏ đồng ruộng lặn lội lên Trảng Bom đi làm cây rừng với một người quen. Có tiền cậu sắm áo quần, nón, giày mới thường trở về quê chơi, đãi bạn bè nhậu nhẹt. Cậu đã chết oan! Chết vì tính chất độc ác của một số nhỏ người mệnh danh làm cách mạng! "Thà giết lầm hơn thả lầm".

Tôi ngồi trước thềm nhà cũ nhìn hai mảnh vườn xoài và cam quít. Lòng tôi quặn đau từng cơn. Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của một thời "chạy giặc" kết bạn vong niên với cậu Một Tờ chợt sống dậy trong tâm tưởng. Vườn xoài bây giờ không còn xum xuê như thuở nào nữa, những trái xoài màu vàng trắng vẫn còn lắc lư, đong đưa trong gió như nhắc nhở tôi những đêm cậu Tờ trộm xoài của ba mẹ tôi cùng tôi ăn ngấu nghiến với nước mắm đường dầm ớt xanh. Hình dung miếng xoài tượng dòn khứu chấm thật sâu vào chén nước mắm đường dầm ớt đặc kẹo, bỏ vào miệng nhai rom róp, nhưng tôi không còn thèm chảy nước miếng như thuở nào nữa. Nó sẽ làm tôi ê răng tê lưỡi vì thiếu vắng một người, một người dơ dáy bẩn thỉu nhưng tôi yêu và quý nhất trong đời. Tôi đã từng ví cậu Một Tờ như "Thằng gù nhà thờ Đức Bà". Cái thân thể xấu xí dơ bẩn hôi hám của cậu chứa đựng một con tim kim cương và một tấm lòng vàng.

Tôi rảo bước trên từng bờ đắp ngăn chia hàng hàng lớp lớp ruộng nước trãi dài đến ngút ngàn. Tôi bồi hồi nhớ lại những đêm bắt cá nhảy hầm với cậu Tờ. Món cá trét bùn nướng rơm thơm ngon, ngọt lịm không còn làm tôi thèm nữa mà bắt tôi nhớ cậu Một Tờ vô vàn! Chân tôi vướng cây lịch. Tôi dừng lại cúi xuống ngắt một cành đầy hột. Bóp nát hột ra, vô số hột nhỏ li ti rơi nằm trên lòng bàn tay tôi. Tôi nhổ một bãi nước bọt, cắm đầu hột lịch vào. Một tiếng "tách" bật lên, hột vỡ đôi. Không còn cậu Tờ nữa, ai sẽ dùng hột lịch chế thành một thứ thuốc trị ghẻ không bao giờ lành. Cây hột lịch bây giờ mọc đầy khắp nơi. Chúng tha hồ mọc. Cậu Một Tờ bây giờ đã ra người thiên cổ rồi. Ghẻ cậu đã lành hay vẫn còn hành nhức cậu từng đêm?

Giữa hoàng hôn đồng nội, tôi lững thững bước đi như kẻ mất hồn. Ngang qua cổng đình làng, tôi dừng lại nhìn vào trong. Cửa đình mở rộng, chỉ toàn một màu đen sẫm. Ở một nơi nào đó thuở xa xưa, cậu Một Tờ và cô Thoa đã đứng sát vào nhau nói chuyện tương lai hạnh phúc, và cũng một nơi nào đó, mộng đẹp của cậu đã đổ vỡ tan tành.
Bỗng dưng tôi bắt rùng mình. Tôi tưởng chừng như oan hồn của cậu hiện về và ôm choàng lấy tôi.


Sĩ Liêm




-----------
Nguồn: VĂN, số 60, tháng 6/1987







Wednesday, September 19, 2018

NGƯỜI TÌNH PART TIME


NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 1
                                                                      
Trên tạp chí Văn số tháng 11-1987 Mai Thảo giới thiệu người viết mới Nguyễn Thạch Giang với truyện ngắn: Yêu Nữ. Ngay tức khắc tôi chú ý tác giả này vì khả năng tái tạo khung cảnh xã hội miền Nam ngay sau 75 với những kiếp đời trôi nổi như cánh lục bình trong các khu dân sinh, nước trôi đến đâu lục bình trôi đến ấy, đến khi nước ròng trôi ra biển lớn Là câu chuyện của Phương Huệ, một thiếu nữ làm lẻ rồi yêu Danhkhi vượt biên, với tất cả phóng túng của tuổi trẻ. Vài số sau, Mai Thảo giới thiệu tiếp truyện ngắn thứ nhì của Nguyễn Thạch Giang: Người Tình Part Time. Tựa truyện tự thân là một hấp dẫn. Nhưng Người Tình Part Time không kiêng dè mỹ tục mà cực thựcVài năm sau Mai Thảo sang Pháp, tôi hỏi: Vì sao bác chọn đăng? Mai Thảo gắt: Nhà văn không phải là nhà đạo đức! Câu trả lời, tự thân cũng là một quyến rũ[Trần Vũ] 


--oOo--

Tôi tình cờ gặp lại Thành hôm cuối năm, nhân dự buổi họp mặt  "Cựu học sinh". Ngôi trường thật đẹp nằm trên con đường Trần Quốc Toản ngày xưa đã ghi lại trong tôi thật nhiều kỷ niệm. Mà kỷ niệm khó quên nhứt là chuyện tôi si mê Thế. Ngày ấy tôi mê tên bạn cùng lớp như điên như cuồng. Tôi được một dịp may ngủ chung nhà với hắn lúc ôn bài thi cuối học kỳ. Hai đứa giăng mùng nằm cạnh nhau, rọ rậy suốt đêm mà chẳng đứa nào dám "giở mùng chung vô". Sau này khi hai đứa không còn "bồ" với nhau nữa, tôi cứ tiếc rẻ cho cái đêm hôm đó. Bởi thân hình thật xinh đẹp của Thế đã ám ảnh tôi nhiều ngày tháng.
Còn Thành? Ngày xưa dưới mắt tôi hắn chỉ là một tên con nhà giàu học giỏi
, đẹp trai(Tôi không biết hắn có phải là con nhà giàu không, nhưng nhìn bề ngoài thấy cũng có vẻ khá giả. Trong khi tụi bạn chỉ đi xe đạp hay xe honda thì hắn đi Lambretta láng cóong. Quần áo lúc nào cũng ủi thẳng nếp và thỉnh thoảng dẫn cô bồ trẻ đẹp đi qua đi lại ở sân trường để lòe thiên hạ). Ngày xưa tôi không mấy có cảm tình với Thành, cái kiểu hắn ôm hôn cô bồ ở gốc cây phượng hoặc hai đứa ôm ấp trên bải cỏ. Tôi cho là hắn có ý trình diễn… một cách rẻ tiền.
Giờ đây gặp lại nhau trên đất khách, cả hai đứa đều già. Thành giới thiệu trước. Tôi một vợ, hai con. Gia đình chia làm hai. Bà xã và đứa con gái ở Việt Nam. Tôi và thằng con trai chạy sang đây. Còn  thì sao, nghe nói lập gia đình lâu rồi phải không?
Tôi cười buồn. Có chồng năm xửa năm xưa. Hắn tiếp lời. Năm nay chồng chết, như chưa có chồng. Tôi và Thành cùng cười khúc khích. Thành bước đến tiếp mấy người bạn mới đến. Tôi bước đến phụ giúp mấy chị đàn bà, con gái lo phần ẩm thực. Vừa xắt chả lụa, tôi vừa bốc lủm, tiện tay thử luôn chả giò. Mùi thơm quá, tôi cầm lòng không đậu. Thủy bước đến, lâu quá mới gặp lại Nguyệt, sao trẻ măng hơ hớ như vầy nè. Chị Bạch đứng gần.  nhỉ, Nguyệt thấy còn trẻ ghê. Thủy hỏi nhỏ, hình như hồi trước bà có sửa mũi, cắt mắt phải không. Tôi xoay người lại để Thủy nhìn gương mặt. Đâu có, mũi người ta cao tự nhiên mà. Thủy nhìn tôi soi mói. Bộ ngực bà này tốt ghê. Có Made in bà Cẩm Thạch hay là bà Bích Ngọc gì không đây. Tôi nói lẫy, đồ quỷ, sao bồ chẳng  khác gì hồi xưa. Chưa thấy người đã nghe tiếng. Tôi đâu có phải ca sĩ mà đi làm ba cái vụ đó. Đi mỹ viện thì trông đẹp thiệt, nhưng đàn ông họ chê... không được tự nhiên. Hai đứa cười rúc rích. Chị Bạch  lắc đầu.
Sau cái màn đọc báo cáo tường trình cuối năm, rồi đến lời chúc đầu năm. Có bấy nhiêu đó mà năm nào cũng lập đi lập lại hoài… nghe buồn ngủ muốn chết. Tôi thở phào nhẹ nhỏm khi nghe ban tổ chức tuyên bố đến phần ăn uống. Không phải tại vì tôi đói bụng, nhưng tôi chán cái cảnh mấy ông già, bà già cứ bước lên sân khấu diễn trò con nít. Thành bưng dĩa đồ ăn đến ngồi cạnh tôi. Có cả Tình, một người bạn học cùng lớp ngày xưa. 
Tình hỏi tôi còn nhớ Thu không. Đã ly dị chồng, sang Mỹ chơi hai tuần lễ, vừa trở lại Canada ngày hôm qua.
Tôi hỏi, Thu sang đây ở nhà ai. Sao mấy ông không giữ lại cho vui.
Thành nói, Thu sang đây ở nhà bà chị họ trên Stockton, hiện đang dò đường sang Mỹ. Nếu tôi không kẹt lo hồ sơ cho bà xã ở Việt Nam, chắc làm hôn thú giùm bả.
Tôi có ý kiến. Điều tốt hơn cả là Thu nên tìm một ông nào đó, rồi làm hôn thú thiệt cho rồi.
Tình cười. Lúc đầu tụi này tính gả bà Thu cho Tiến. Lúc đầu Tiến có vẻ cũng chịu. Nhưng sau đó, không hiểu sao lại rút lui.
Thành nói, ông Tiến mà lấy bà Thu bảo đảm đảm không có hạnh phúc. Hai người không hợp nhau một chút nào cả.
 Tình nói, tôi bảo bà Thu ở lại chơi thêm vài ngày nữa, thế nào tôi cũng tìm cho bả được một ông. Nhưng bả không thể ở lại lâu hơn nữa.
Tôi cười. Chắc bộ ông giỏi cái vụ đó lắm hả. Tui đây nè. Ông làm ơn kiếm giùm tui một chàng coi.
Cả bọn cùng cười. Tình hỏi, có thiệt không. Bà nói giỡn hay nói… chơi. Tôi có thằng em họ ở Hoà Lan, cũng đang tìm người làm vợ… để qua Mỹ. Nếu bà OK, tôi điện thoại, nó bay qua đây liền.
Tôi làm bộ như đang ngẫm nghĩ. Làm đám cưới thiệt hay đám cưới giả. Làm vợ chồng thiệt, hay vợ chồng… trên giấy tờ.
Tình sốt sắng. Cái đó tùy bà. Bà muốn giả thì giả. Mà muốn thiệt cũng chẳng sao. Thằng em tôi cũng đang tìm vợ. Bà mà lấy nó sướng như tiên. 
Tôi chắc lưỡi hít hà. Quảng cáo vừa vừa thôi chớ. Thiệt hay giả gì thì phải cho tôi thấy mặt hàng trước, tôi mới quyết định. Tình nói lớn, OK, bà muốn thấy mặt hàng, đuôi hàng, hay là bà muốn thấy cái gì cũng được hết. Bảo đảm bà thấy rồi, sẽ mê tít thò lò, đố ai giành được với bà. Chị Thúy đứng dậy bỏ đi chỗ khác, làm ra vẻ… con nhà đạo đức đàng hoàng. Mấy ông mấy bà này ăn nói… thấy mà ghê. 
--oOo--
Sáng sớm điện thoại kêu inh ỏi. Tiếng Thành bên kia đầu giây. Trời ơi, còn ngủ hả. Dậy đi ăn sáng. Tôi mắt nhắm, mắt mở. Còn sớm quá, khoảng một tiếng đồng hồ nữa đi. Thành cười, sửa soạn sẵn, tôi đến đón nhé. Tôi gác điện thoại, nằm xuống ngủ tiếp.
Khi Thành đến, tôi vẫn còn nằm trên giường. Tôi bước ra bảo hắn ngồi chờ, tôi đi rửa mặt. Lúc bước lên xe Thành nói, ngồi chờ con gái sửa soạn… là nghề của tôi. Nhưng con gái lâu lắc cũng phải. Tôi chua giọng, vậy chớ tôi là cái gì. Thành cười, bà muốn ăn quán nào. Tôi hỏi, sao ông lại rủ tôi đi ăn. Hắn miệng lưỡi, tui thì độc thân tại chỗ, bà thì cu ky. Sáng chủ nhật rủ nhau đi ăn cho đỡ buồn, đi vô quán một mình, coi kỳ quá. Tôi hỏi, vậy chớ thằng con ông đâu. Chắc câu hỏi của tôi có hơi vô duyên, hắn làm thinh không đáp.
Lúc trở về, tôi nhờ Thành đưa tôi đến tiệm mua băng nhạc. 
Tuần trước đến nhà chị bạn, tôi thấy ở salon có một băng nhạc mới ra lò. Tape nhạc này thuộc loại nhạc trẻ. Nghĩa là nhạc hát nửa tiếng Tây, nửa tiếng mỹ và phân nửa tiếng Việt. Thành nói bà mà cũng nghe nhạc New Wave nữa à. Tôi nói tôi nghe đủ thứ, tạp lục thượng vàng hạ cám. Khi nào vui, tôi nghe nhạc trẻ, nhạc giựt. Khi nào buồn, tôi nghe nhạc già, nhạc vàng, nhạc rên rỉ, nhạc kể lể. Khi nào nhớ má, tôi nghe cải lương. Thành hỏi, băng nhạc bà định tìm là băng gì, trung tâm nào sản xuất. Tôi nói tôi cũng chẳng rõ, tôi không nhớ. Chỉ biết hình bìa là anh chàng ca sĩ, mặc cái áo ba lỗ màu cam, áo sơ mi trắng, không cài nút, trên ngực có một nốt ruồi. Thành cười, nghe bà nói, không nhìn mặt, tôi tưởng một đứa con gái mười mấy tuổi.

Lúc bước vào tiệm, tôi không khó khăn lắm để tìm ra băng nhạc đó. Tấm poster lớn treo ở tườngTự dưng tôi thích có tấm poster đó,đem treo  phòng ngủ. Nhưng tôi ngại, không dám nói với cô bán hàng. Tôi nói với Thành, ông làm ơn xin tấm poster đó cho tôi đi. Thành kêu trời đất ơi! Hết chuyện bà mượn. Rủi cái cô bán hàng cổ hiểu lầm thì sao. Tôi thấy Thành có vẻ cương quyết, nhưng đi xin hình nam ca sĩ tôi có hơi mắc cở. Mà đi về tay không, thấy cũng buồn. Tôi xuống nước năn nỉ, giả giọng nhõng nhẻo. Làm ơn giùm một chút đi mà. Mai mốt có gì tôi đền ơn cho. Mai mốt ông biểu tôi làm gì, tôi cũng chịu.
Nghe tới đó, đôi mắt hắn sáng rỡ thấy ghét. Hắn cười đểu giả. Nói thì phải giữ lời. Thành bước đến nói nho nhỏ với cô bán hàng. Tôi thấy cô ta ngó Thành, rồi lại ngó lên tấm poster treo trên tường. Cô ta ngó qua ngó lại chừng vài lần, rồi bước đến gỡ tấm hình anh chàng ca sĩ này trao cho Thành, miệng cười mm. Hai đứa tôi bước ra lẹ làng, không kịp nói cám ơn.
Lúc đề máy xe, Thành kêu trời ơi! trời ơi! Khi thấy tôi lấy ngón tay rờ lên nốt ruồi trên ngực anh chàng ca sĩ (trong hình). Tôi bật cười, nói hắn có nốt ruồi giống hệt tôi. Rồi tôi xoay ngang chỉ cho Thành. Đây nè, tôi cũng có nốt ruồi ở ngực giống hệt hắn. Thành nói, vừa lái xe vừa coi nốt ruồi của , có ngày hai đứa vô nhà thương. Tôi cuồi khúc khích.
Tôi để tape nhạc vào máy nghe thử. Tôi nói, lúc mới nghe hắn hát cứ tưởng là đàn bà. Lúc mới qua Mỹ, lần đầu nghe Tina Turner cứ tưởng là đàn ông. Khi nghe Micheal Jackson hát, cứ ngỡ là đàn bà.
Thành lắc đầu,  còn có sự lẫn lộn nào khác nữa không? Tôi nói, đôi khi tôi cũng có những sự lẫn lộn thật tức cười. Có lần định bụng ăn bánh mì bò kho, lúc nhìn thực đơn lại gọi bún thịt nướng. Ở nhà thèm chè xôi nướckhi ra quán, lại mua chè khoai môn.
Thành nói, yêu một người rồi lại đi lấy một người khác. Tôi nhẹ nhéo chàng một cái. Đồ quỷ.
Tôi nói thích giọng hát của anh chàng này, nghe… trẻ. Thành trề môi. Tưởng bà nói sao, giọng ca… trẻ. Tuổi còn nhỏ thì hát nghe trẻ. Giọng ca này… chạy lềnh khênh khắp thành phố. Thường người ta mê giọng hát ngọt ngào như mía lùi. Giọng ca trầm ấm như tiếng chuông đồng. Giọng cao vút như tiếng vĩ cầm. Hoặc nói một cách “thời trang” hơn, có những giọng ca như tiếng suối reo, tiếng thác chảy, tiếng chim, tiếng mưa, tiếng gió, tiếng sấm chớp, tiếng xe tăng, đại pháo.
Tôi chua ngoa. Trời ơi! Chữ nghĩa ở đâu có mà có dây, có nhợ, có chùm. Nhưng ba cái từ đó để dành cho mấy ông nhà báo, mấy ông phê bình âm nhạc. Hát như phản lực bay, hát như B-52 đội bom, hát như xe tăng đại bác. Trời ơi! Giọng hát nào ở đâu, nghe dễ sợ vậy. Có lẽ ông nên đi quảng cáo bán băng nhạc là hơn.
Thành cười hì hì. Nói chuyện với tôi bà đừng có nổi nóng. Khi giận bà trông cương quyết, rất mãnh liệt. Rất cứng. Hồi nhỏ đọc truyện, tôi nghe kể nàng Tây Thi mỗi khi đau bụng, nhăn mặt trông rất đẹp đến đỗi chim đang bay phải sa xuống. Cá đang lội cũng phải ngẩn ngơ.
Tôi làm thinh không thèm nói. Thành lải nhải một mình. Hắn tìm cách gợi chuyện. Đâu, cái bài hát “chàng sở khanh” mà bà thích, cho tôi nghe thử coi. Tôi buộc lòng phải trả lời. Bản đó ở mặt “B”, mà ở gần khúc cuối. Ông chịu khó chờ một chút. Tôi không thích cho băng nhạc chạy nhanh hơn, hoặc trở ngược lại. Đồng ý là băng nhạc ở đây rất rẻ tiền. Nhưng cái kiểu sử dụng như vậy tôi rất ghét. Tôi cũng chút ghét ai mà để băng nhạc của tôi ở ngoại bụi bám, hoặc là đem cái ruột này tròng vô cái vỏ khác.
Thành lắc đầu, như vậy để nghe được bài hát đó, có lẽ chúng mình về tới nhà, tắm rửa ăn uống, ngủ một giấc, mới tới tua bản ấy. Hay là tối nay có rảnh tôi ghé qua thưởng thức.
Tôi trề môi, còn khuya. Hắn đùa dai, khoảng mấy giờ. Tôi sẵn giọng, còn lâu! Có lẽ giọng nói của tôi có hơi cộc, hắn để tôi đi bộ một mình vô nhà.

--oOo--
Tôi từ chối lời rủ rê của Thành đi ăn cơm chiều, vì phải đi dự sinh nhật của một người bạn làm chung sở. Thành hỏi ở đâu, mấy giờ xong. Tôi nói không biết, cái đó còn tuỳ mấy ông, mấy bà. Hắn nói muốn gặp tôi tối nay. Tôi nói khi nào xong sẽ gọi ông đến đón.
Liên là người bạn làm chung sở. Tuổi nhỏ hơn tôi khoảng một thập niên. Đã lập gia đình mấy năm nay. Hai vợ chồng rất vui vẻ, thường tổ chức ăn nhậu, rủ bạn bè đến cho vui cửa vui nhà. Trong khi ông xã Liên có vẻ hiền lành, Liên lại lanh lợi, mà đôi khi, tôi đoán... dữ. Liên thì mập, to cỡ bà Bé Bự. Ông chồng thì to cỡ hề… Tùng Lâm. Nhưng hai vợ chồng sống cũng có vẻ hạnh phúc.
Phòng ăn của Liên hơi nhỏ, thực khách đông cỡ 20 người, nên bàn tiệc được bày dưới thảm cho tiện. Liên có một mình nhưng rất khéo nấu nướng, chịu khó làm nhiều món thật công phu như gỏi, bì cuốn, lẩu, cà ri gà. Cô nàng không chịu ngồi xuống, mà lo đứng vòng ngoài múc thêm nước mắm, thêm thức ăn.
Liên hỏi có ai cần gì không. Một anh chàng ngồi phía trong góc kẹt, cho tôi thêm tí nước đá. Mỗi khi chuyền thêm thức ăn hoặc nước đá hay giấy lau tay, Liên phải cúi xuống, quỳ gối lom khom. Nàng mặc đồ đầm, cổ hơi rộng, lúc đứng trông kín đáo, nhưng khi quỳ xuống, cả một bộ ngực đồ sộ khoe ra. Nàng mập nên cái gì cũng mập. Mọi người trong bàn tiệc đều nhìn thấy. Liên vô tình, có ai cần gì thêm không. Một anh chàng nói, cho tôi thêm chút nước mắm. Liên cúi xuống, có một người bật cười. Cả bọn cùng cười ồ. Liên không hiểu gì cả. Ông xã của Liên biết, nhưng anh ta coi như chẳng có gì.
Lúc Thành đến đón, tôi kể cho chàng nghe. Tôi nói, tôi chịu thái độ của ông xã Liên. Tự nhiên. Thành cười, cái đó đâu có gì đâutại bà hay nghĩ xa xôi. Đàn bà ở xứ này mặc áo hở ngực, hở lưng, hở rốn là chuyện thường.



NGUYỄN THẠCH GIANG

NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 2

Rất khác truyện ngắn đầu tay Yêu Nữ, cách kể của Nguyễn Thạch Giang trong câu chuyện của Nguyệt vượt mức trần trụi. Hơn một mô tả hiện thực, là một phá phách không kiêng kỵ! Phải đọc văn tiết hạnh khả phong của thời kỳ này mới thấy hết dạn dĩ của tác giả. Tuy chưa là một tác phẩm sâu sắc nhưng Nguyễn Thạch Giang hoạt kê được hiện tượng “Share phòng, Share tình” trong cộng đồng Việt. Đánh máy lại Người Tình Part Time vì chất quậy này. [Trần Vũ] 


Thành đưa tôi vào một quán bar có nhạc sống. Tối nay có buổi trình diễn đặc biệt của một nữ ca sĩ lừng danh năm xưa ở quê nhà. Sang đây, tên tuổi vẫn còn được ưa chuộng… và cứ hốt bạc đều đều. Nhưng hình như mục đích của Thành không phải đến đây để nghe ca hát. Tôi đoán đúng khi giữa chừng hắn bỗng nói với tôi, đôi lúc hắn có cảm tưởng tôi với hắn như đôi tình nhân. Tôi kề tai Thành hỏi nhỏ, ông có muốn ngủ với tôi đêm nay không. Thành lẳng lặng bước đến quày trả tiền. Hai đứa bước ra khi người ca sĩ chưa xong bài hát.
Thành kề tai tôi hỏi nhỏ, về nhà bà có được không. Tôi nói không tiện, đến phòng ngủ tốt hơn. Thành tắp vào một phòng ngủ ở ven đường. Hắn bảo tôi chờ ở trong xe. Một lát sau Thành bước ra hỏi tôi có 5 đồng không. Hắn có vẻ hơi ngượng. Không định trước, không đem đủ tiền. Tôi nói xui quá! Tôi không đem tiền theo. Thành nổ máy xe nói trở về nhà lấy tiền. Tôi nói nếu về nhà… thì về luôn, không trở lại. Thành hỏi sao vậy. Tôi nói cụt hứng rồi.
Thành đậu xe vào một công viên, chỗ đèn mờ mờ. Thành ghì tôi hôn say sưa. Bàn tay chàng như có bùa phép, đang mò mẫm khắp thân thể tôi. Nhưng yêu nhau trong xe kiểu này, tôi cảm thấy không  được thoải mái. Tôi còn sợ cảnh sát nữa chứ. Thỉnh thoảng tôi cứ đưa mắt ngó xung quanh. Khi Thành định cởi áo tôi ra, tôi giữ tay hắn lại. Tôi nói với Thành hồi hộp quá. Thành nói, đâu có ai ở đây giờ này. Tôi hỏi Thành, nếu cảnh sát bắt gặp, mình có bị tội không. Thành nói, làm tình trong xe ở chỗ này hình như không được xem là chỗ riêng tư.
Một ánh đèn xe chớp từ đàng xa. Tôi ngồi dậy, đẩy Thành ra. Thôi đi về ông ơi! Tôi sợ quá.

Thành đưa tôi về nhà của hắn. Hai đứa rón rén đi vào phòng. Quỷ thần đất ơi! Thằng con của hắn vẫn còn thức và đang ngồi xem tivi. Thành nói khuya quá rồi sao không đi ngủ đi. Hai đứa tôi có vẻ ngượng ngùng dẫn nhau trở ra phòng khách. Thành kéo tôi ngồi xuống sofa và ôm hôn. Tôi nói thôi để khi khác đi ông ơi. Yêu nhau ở chỗ này, rủi thằng con ông đi ra bắt gặp, mai mốt ăn làm sao, nói làm sao với nó bây giờ. 
Thành đòi trở ra nhà ngủ. Tôi nói thôi đưa tôi về ông ơi. Hắn thì thào, đi gần tới chỗ rồi, dưng không lại bỏ cuộc. Nếu không, tối nay ấm ức hoài… ngủ không được.
Tôi nói, năm rộng tháng dài, còn thiếu gì ngày để yêu nhau. Thành đứng dậy, dẫn tôi ra garage. Hắn không mở đèn, tối om. Mùi xăng dầu, mùi ẩm mốc, mùi quần áo cũ… không giặt.
Thành từ từ thoát y. Nhưng tôi không cho hắn cởi của tôi. Tôi hối, lẹ lẹ lên đi cha nội. Chàng nắm lấy tay tôi bảo giúp hắn mau tới chỗ. Hắn thở hồng hộc. Tôi bảo hắn nho nhỏ coi chừng người trong nhà hay được.
Tôi kêu rú lên khi Thành cắn vào cổ của tôi. Trời ơi, hắn làm tôi đau điếng.
Tôi về đến nhà gần một giờ sáng. Mọi người đều ngủ cả, tôi ngại gây tiếng động trong lúc này. Nhưng tôi không thể nào đi ngủ với thân thể nhớp nhúa như vậy được. Tôi đi tắm. Tôi luôn luôn đi tắm sau khi làm tình xong. Dù giữa đêm khuya. Dù trong mùa đông lạnh giá. Và nếu tôi ngủ với tình nhân, tôi bắt chàng cũng phải đi tắm với tôi.

--oOo--
Tôi ở trọ nhà của một đôi vợ chồng trẻ. Lợi tức của họ không cao lắm để đủ trả tiền hàng tháng cho một căn nhà bốn phòng ngủ. Thành ra họ cho thuê lại hai phòng. Một của tôi và một của Văn. Một thanh niên độc thân, nhỏ hơn tôi chừng vài tuổi.
Văn làm cán sự điện. Cuộc sống có vẻ đàng hoàng, vừa mua xe mới, có một cô bồ làm chung hãng, thỉnh thoảng dẫn về nhà nấu nướng. Dưới mắt tôi, Văn là một thanh niên rất dễ thương. Nhất là những khi tôi nhờ v, thay nhớt xe, thay bánh sơ cua, sửa lại khung cửa sổ trong phòng ngủ. Mắc điện thoại vô phòng riêng của tôi, gắn cái video cassette vào cái TV tôi mới mua, v.v.. và v.v..
Buổi sáng lúc tôi đến bếp nấu nước.Văn hóm hỉnh. Làm gì mà giữa khuya chị Nguyệt lại đi tắm vậy. Tôi đóng kịch. Vào quán cà phê, mùi thuốc lá bám vào người thật khó chịu. Mồ hôi ra rin rít, tôi phải đi tắm mới ngủ được. Bất chợt hắn nhìn thấy cái vết “hicky” trên cổ tôi, hắn đùa dai, cái vết đỏ gì ở trên cổ của chị vậy. Tôi bước đến gần hắn nói nho nhỏ. Ông coi chừng tui à nhe không.Hắn cười thật khả ố.

Ngày lễ Độc Lập năm nay nhằm thứ hai. Chúng tôi được một kỳ long weekend”. Ttôi rủ Thành đi Reno. Không phải để cờ bạc, nhưng để có dịp yêu nhau một cách tự nhiên. 
Thân hình Thành rất đẹp, tôi yêu chàng với tất cả đam mê. Lúc Thành nằm sấp, tôi để khuỷu tay lên mông của chàng xoay nhẹ. Hắn nói tôi học cái ngón nghề này ở đâu vậy. Tôi hỏi Thành, lúc nhìn người đàn bà, phần thân thể nào của họ làm ông thích thú nhất. Thành nói bộ ngực kích thích cặp mắt tôi trước nhất. Nhưng đôi khi cái mông đẹp cũng rất quyến rũ. Tôi nói ngày xưa, lúc còn trẻ, tôi chấm điểm người đẹp xấu qua gương mặt. Lúc vào đời, tôi mê người có thân hình đẹp. Giờ đây, ở vào lứa tuổi này, tôi lại không thể nào hôn được một người đàn ông có gương mặt xấu xí. Thành cười nói, thì ai cũng vậy thôi.  còn nhớ cô thư ký trong thư viện trường mình hồi đó không. Cô ta có một thân hình thật đẹp, nhưng gương mặt lại xấu như Chung Vô Diệm. Tụi này lúc học bài, thỉnh thoảng nói đùa với nhau. Buổi tối, lúc đi ngủ lấy khăn  choàng tắm đậy gương mặt lại. Tôi nhéo chàng một cái thật mạnh, đồ quỷ nè.
Tôi bảo Thành nằm sấp. Tôi tựa cằm lên vai chàng, đôi tay vuốt ve lưng chàng. Tôi nói, mình thích hai đứa nằm ấu yếm với nhau như vầy ...suốt đêm cũng được, hơn là ra trận xáp lá cà ào ào. Chưa đầy một hiệp đã có kẻ thắng, người thua. Tôi nghịch tóc của Thành. Định nhổ một sợi tóc bạc, nhưng sợi tóc ngắn quá, tôi nhổ hoài không được. Thành nói, thây kệ, nhổ làm chi. Chàng hỏi, hôm trước hình như có gàu, bữa nay còn không. Tôi vạch chân tóc quan sát. Không. Tóc ông sạch sẽ, có mùi thơm thơm xà bông gội đầu. Nhưng ông đừng xài keo, xài mousse tốt hơn. Để hôm nào tôi mua cho một chai. 
Tôi hỏi Thành có biết kéo da lưng, chỗ xương sống kêu một cái cụp” không. Chàng cười, đó là nghề của tôi. Để tôi biểu diễn màn đấm lưng theo điệu Pasodoble cho bà coi nhe. Tôi cười, ông thiệt là hạp với tôi.
Tôi nói, khi nào ngủ với tình nhân, tôi thích hai đứa ngủ mình trần. Vợ chồng người Mỹ lúc ngủ họ cũng đâu có mặc quần áo phải không. Tại sao trên tivi, lúc nào họ cũng mặc đồ ngủ rất lịch sự. Thành kêu trời ơi, đầu óc bà đang nghĩ cái gì vậy. Tivi Mỹ là để cho quảng đại quần chúng thưởng thức. Bình thường tôi thấy bà rất nghiêm trang. Lúc gần nhau, hình như bà có khuynh hướng thích nói tục.
Tôi kể cho Thành nghe, có một ông nhà báo nói rằng lúc trai gái làm tình, càng nói tục, nồng độ khoái cảm càng tăng. Hắn bĩu môi, sao bà ưa đọc ba tờ báo lá cải đó quá vậy. Tôi làm bộ nổi nóng. Tôi đọc lung tung. Có thứ gì trên tay, tôi đọc thứ đó. Tôi đọc từ lá thư chủ nhiệm cho đến trả lời thư tín. Tôi lại ưa đọc mục nhắn tin và gỡ rối tơ lòng. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc mục giải đáp thắc mắc y học. Có một lần một anh chàng hỏi bác sĩ như sau. Anh ta làm nghề chăn vịt. Công việc của anh ta là lùa vịt ra đồng… và ở với vịt từ sáng sớm cho tới chiều tối. Thế giới của anh ta chỉ là đông không mông quạnh.. và bầy vịt. Một ngày kia anh ta bỗng nổi hứng đè vịt ra bề hội đồng. Kết quả là chỗ kín của anh ta có nhiều mụn đỏ. Anh chàng gởi thư hỏi bác sĩ… như vậy có sao không. Đó tôi đọc mấy cái mục quỷ quái như vậy… ông có thấy là tôi lăng loàn dâm đãng không. Người ta đem mấy chuyện đó lên mặt báo, thì tôi đọc. Tôi không bao giờ phân biệt báo dành cho giới thượng lưu, trí thức, báo dành cho giới bình dân, báo lá cải. Đối với tôi, báo lá cải hay lá gì cũng được. Miễn là cái lá đó làm cho người ta khoái thì thôi.
Thành cười hăng hắc thật dễ ghét. Nói chuyện với tôi bà đừng nổi nóng, lâu lâu tôi hay ăn nói móc lò, móc họng… chứ thiệt ra tôi thương bà thấy mồ. Tôi thương bà như thương người yêu vậy đó. Tôi nằm xoay nghiêng ra ngoài, không nói. Hắn tìm cách cạch miệng tôi ra. Hồi nãy bà nói có cái lá gì đó làm cho người ta… khoái. Đâu bà cho tôi xem một chút coi. Tôi bỗng tức cười, không nhịn được. Cảm thấy ...thương hắn ghê. 
Trong những người đàn ông đi qua đời tôi, Thành hợp với tôi hơn hết... về phương diện tình dục. Chàng biết chìu chuộng. Biết người biết ta.
Càng gần gũi Thành, tôi dần dần cảm thấy yêu chàng. Tôi dần nhận ra mình đang nếm cái thú đau thương. Cái thú dính líu đến một người đàn ông đã có vợ. 

--oOo--

Thành dẫn thằng con đi chơi xa, đúng ra là đi thăm bà con bên vợ. Vì là bên vợ… lớn nên tôi phải ở nhà. Ngày thứ bảy trống trải, chẳng biết làm gì, trời lại mưa lất phất, tôi thủ cái tivi từ sáng tới tối.
Cuối tuần bà con trong nhà đều đi chơi cả. Mỗi người một hướng, mạnh ai nấy đi. Nhà vắng vẻ, tôi không cảm thấy buồn, nhưng lại sợ...ăn trộm.
Buổi tối Văn đi chơi về. Tôi mừng húm, ông Văn ơi! Đừng có rút vô buồng, ra ngồi đây chơi.
Văn vừa tắm xong, bước ra ngoài đầu, còn ướt nước. Chị Nguyệt vừa nói cái gì. Ra đây ngồi chơi với chịVậy chớ ông Thành đâu.
Tôi nói, ổng đi về bên vợ ổng rồi. Văn hỏi lại. Cái gì? Ông Thành đã có vợ. Tôi không đáp, nhìn ra bên ngoàimưa nặng hạt, gió từng cơn lay động mấy cụm hoa hồng.
Văn lập lại câu hỏi, có vẻ nghiêm trọngAnh Thành đã có vợ, chị chấp nhận? Tôi trả lời: Chấp nhận cái con khỉ gì, thật ra tôi liên hệ với Thành về phương diện tình dục nhiều hơn tình cảm.
Văn làm tỉnh. Có lẽ lần đầu hắn bị đối phương ăn nói quá bạo.Tôi bước vào phòng ngủ, nằm vật xuống giường. 
Tôi đã nhiều lần thầm nhủ với lòngmình. Đừng yêu Thành, đừng bao giờ yêu một người đàn ông đã có vợ. Ma quỷ nào đã đưa tôi vào cuộc tình này. Người ta có thể liên hệ với nhau chỉ vì vấn đề xác thịt mà không cần có tình yêu? Nhiều lần tôi tự hỏi và tự trả lời. Được chớ sao không. Nhưng thật tình mà nói, càng gần gủi Thành, tôi cảm thấy yêu hắn. 
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc cướp chàng từ tay một người đàn bà khác. Dù rằng ở xứ này, chuyện đó không có gì phản lại đạo đức hay luật pháp.
Nhưng chính cả Thành cũng không muốn bỏ vợ. Có lần Thành nói, thời buổi này đàn ông bị vợ bỏ hơi nhiều. Nhưng vợ tôi đã hết lòng lo lắng cho tôi khi tôi bị tù cải tạo. Ra tù, nàng hy sinh ở lại, lo cho tôi đi. Làm sao tôi có thể bỏ rơi người đàn bà ấy cho được chứ.
Tôi đau buốt cả tâm can nhưng cố làm ra vẻ như không có gì. Tôi nói, tôi cũng hiểu. Tôi đâu có dại gì đi chia xẻ tình yêu với người khác. Cặp bồ với ôngcho vui vậy thôi. Tôi chỉ là một người tình Part time, người tình temporary, còn vợ ông mới là người tình Full time, người tình Permanent.

Văn gõ cửa. Hắn khen phòng ngủ của tôi trang hoàng dễ thương quá. Hắn bước đến ngắm  bản chụp lại bức tranh Sun Flowers treo trên tường. Hắn nói, mười bốn đóa hoa giá bốn mươi triệu. Tôi cười, vì nó giá bốn mươi triệu nên tôi mua về treo, chứ thật ra tôi không biết thưởng thức tranh. Nhưng có một lần tôi nhận thấy, màu sắc của bức tranh thay đổi tuỳ lúc. Ánh sáng ban ngày tạo cho bức tranh một vẻ đẹp khác. Đèn ngủ mờ mờ ban tối, tạo cho tranh một vẻ đẹp khác. Văn nói, thiệt vậy sao, chắc có ngày tôi phải vô đây để ngắm bức tranh thay đổi từ sáng... cho đến tối.
Tôi cười nói thiệt vậy sao.
Văn bước đến gần tôi, hỏi nhỏ. Hồi chiều chị nói mối liên hệ giữa chị Nguyệt và anh Thành không hẵn chỉ vì tình yêu?
Tôi ngó vào mặt hắn. Đó là chuyện riêng của tôiÔng có điều gì thích thú?
Hắn cười hề hề. Nếu Nguyệt ngủ một mình sợ ăn trộm, tối nay tui ngủ trong phòng này cho vui.
Dưng không thằng cha này động lòng tà. Nhưng cái body của hắn không khơi được lòng tà của tôi.Gương mặt hắn trông rất ugly. Tôi nói, nếu ông không care thì tôi ngủ trên giường, ông ngủ dưới thảm.
Hắn cười hì hì. Nếu Nguyệt không care, thì tôi cũng đâu có care.
Tôi nói, thiệt vậy sao... cha nội. Nếu tôi không chịu, ông đừng có làm bậy bạ, ở tù mục xương nhe không. Tôi cho ông ngủ trong phòng tôi tối nay đó. Nhưng ông phải hứa với tôi, ông không được làm gì bậy bạ à nhe không.

NGUYỄN THẠCH GIANG
 
NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 3

Một cách kể chuyện cực thực vượt mức trần trụi. Hơn một mô tả hiện thực, là một quậy phá bằng chữ không kiêng dè mỹ tục. [Trần Vũ]


    
Văn lật đật chạy về phòng ôm cái gối và cái mền thảy xuống thảm. Tôi nói ông có muốn nghe nhạc hay xem tivi cứ tự nhiên. Hắn nói có bộ phim mới ra, vừa mướn hồi chiều, Nguyệt có muốn xem không. Tôi nói thôi, coi phim bộ kéo dài quá, tôi làm biếng lắm. Văn bước đến mở tivi. Tôi vớ một tờ báo tìm đọc mục tử vi trong tuần. Số hạp 2, 17, 28. Tôi ngẫm nghĩ vé số Cali cần đến 6 con. Ở đây chỉ có 3, trúng được 5 đồng. Vừa đủ một tô phở và một đồng tiền tip. Văn hỏi Nguyệt đang đọc gì mà cười khoái trá vậy. Tôi nhận thấy hắn thừa cơ hội không gọi tôi bằng chị nữa. Tôi hỏi ông tuổi gì? Dương Cưu. Bạn sẽ có dịp gặp gỡ một người khác phái. Tình yêu sẽ nảy nở nếu bạn biết cách. Tin tức ở xa mà bạn mong đợi sẽ đến. Văn cười, đúng ghê, tôi cũng hay coi tử vi báo này. 
Tôi nói đúng dễ sợ. Thầy bói nào tài quá. Một trăm ngàn người đàn ông tuổi Dương Cưu ở thành phố này sẽ có tình yêu… nếu làm đúng cách.
Cả hai đứa tôi cười khúc khích.
Tivi đang chiếu một cảnh làm tình. Đây không phải là phim dành cho người lớn. Tuy vậy, đối với đồng bào Việt Nam, nhất là dân Việt Nam từ Việt Nam mới qua, chưa quen với phim ảnh Mỹ, cảnh này cũng rất xấu hổ. Văn ngó tôi, cái bộ mặt thấy ghét. 
Tôi nói, ba cái quỷ quái này đâu có lạ lùng gì mà ông ngó tôi.
Hắn cười một cách khả ố. Bình thường Nguyệt có vẻ rất đàng hoàng tử tế. Có những lần tôi thấy Nguyệt mặc áo dài, đứng từ xa cứ tưởng là một nữ sinh trung họcCó lần tôi thấy Nguyệt nhảy New Wave. Có lần mặc quần jean rách đít đi chợ trời. Nguyệt mang hai hình ảnh thật tương phản.
Tôi nói, đôi lúc tôi cũng cảm thấy như vậy. Ngày xưa, có một lần người yêu của tôi đã nói tôi là kết hợp của một bên là dở, một bên là cái hay. Một nửa con người tôi là ma quỷ, một nửa là thiên thần.
Văn nói, phân nửa thiên thần đó để cho ông Thành. i xí phần ma quỷ.
Tôi nghĩ bụng, thằng cha mặt mày xấu xí, ăn nói có duyên ghê!
Văn đứng dậy trở mình. Không quen nằm dưới thảm, thấy đau lưng quá trời. Tôi nói, thôi đừng làm bộ cha nội. Nếu ông muốn ngủ trên giường, tôi cho ông ngủ. Nhưng tôi nói trước, không có chuyện gì xảy ra đâu à nheÔng phải hứa danh dự với tôi, là ông không dùng võ lực. Hắn nói, OK, tôi hứa. Tôi hứa là chẳng làm gì, ngoại trừ khi nào bà muốn. Tôi xí một tiếng dài, còn lâu.

Buổi sáng lúc thức dậy tôi hỏi đêm qua ông ngủ có ngon không. Thằng cha cái miệng chót chét. Ngủ ngon ơi là ngon. Làm một giấc từ đầu hôm tới sáng bét. Ai đời trai gái nằm chung, mà mạnh ai nấy ngủ. Nói chuyện này ra, đâu có ai tin.
Tôi đánh phủ đầu. Ông đừng có nhiều chuyện. Ông mà đi nói với ai, coi chừng tôi à nhe. Thôi đi tắm rửa, tôi đãi ông ăn sáng, coi như trả công... canh chừng ăn trộm giùm tôi tối hôm qua.

Tối thứ Bảy tuần sau, Văn tìm cớ vô phòng tôi cà kê dê ngỗng. Nhìn gường mặt của hắn, tôi hiểu anh chàng muốn gì. Tôi nói, chớ bộ tối nay ông định vô đây... rình ăn trộm nữa hả. Văn cười hóm hỉnh. Rình ăn trộm cái kiểu đó riết rồi ghiền. Tôi hỏi vậy chớ vợ chồng ông chủ nhà đi chơi về chưa. Hắn nói có lẽ tối nay không về. Nhưng chuyện đó chẳng ăn nhằm gì. Tôi ngủ trong phòng Nguyệt, đâu có chuyện gì xảy ra. Tôi nói, chẳng ăn nhằm gì nếu tụi mình còn cu ky. Ông thì đã có đào, tôi thì có kép. Bể chuyện, đâu có ai tin. Hắn cười, thì đem mùng mền chiếu gối ra làm chứng. Tôi nói ông Văn coi vậy mà có óc hài hước lắm đó nhe. Hắn nói, suốt tuần qua vừa làm việc, tui cứ cười khan hoài, mỗi khi nhớ tới đêm thứ bảy tuần rồi. Thiệt tình hồi đó tới giờ, tôi chưa thấy ai tiếu lâm như bà.
Nằm được một lát, Văn kiếm cớ than nực, than nóng quá. Hắn đòi cởi áo ngủ cho khỏe. Tôi thấy trước mắt anh chàng này đang đi từng bước, từng bước một. Và để chứng tỏ với đối phương bản lãnh cao cường của mình, tôi nói, ông muốn cởi áo, hay cởi truồng cũng được. Hắn chỉ chờ có thế.
Tôi chê em bé của ông xấu xí quá. Hắn không hiểu, theo hỏi dò. Tôi nói, ông lấy quyển sách dành riêng cho người lớn, đem so sánh thì hiểu liền. Hắn cười giả lã. Người Việt Nam mình giống như tui thiếu gìĐâu có saocũng vậy thôi. Tôi nói, ông nên đến bác sĩ nhờ cắt bỏ phần da thừa đó đi. Ông nghe lời tôi, sẽ thấy sự khác biệt. Dễ lắm, bác sĩ làm trong ba mươi phút là xong. Không đau đớn gì cả.
Hắn làm thinh, có vẻ không tin lời tôi nói.
Tuần sau Văn tìm tôi khoe là vừa đi  bác sĩ về. Bác sĩ chích thuốc tê, làm chừng 15 phút. Ngồi nghỉ một chút, rồi lái xe về nhà như chẳng có gì. Văn đưa tôi xem, nhưng băng keo bít kín tôi chẳng thấy gì.
Buổi tối hắn mò vào phòng tôi, đòi rình ăn trộm. Tôi trợn mắt, thân thể ông như vậy mà cũng chộn rộn. Hắn nói, đâu có sao. Văn theo năn nỉ, cho được ôm tôi mà ngủ. Tôi bằng lòng nhưng cho hắn biết trước là chỉ bấy nhiêu đó thôi… chứ không được đi xa hơn nữa.
Lúc gần sáng tôi nghe tiếng động khác lạ. Mở mắt ra nhìn kỹ. Văn đang tập thể dục. Tôi kêu trời, ông đang làm cái gì vậy. Hắn nóidưng không giữa đêm em bé thức giấc. Đau thấu trời. Tôi ôm bụng cười lăn chiêng, lăn ngữa.
Văn vào phòng tôi rình ăn trộm riết rồi thành thói quen. Nhưng chẳng có việc gì xảy ra. Không phải vì tôi muốn giữ gìn nhưng bởi tôi không yêu được hắn. Có một lần giữa đêm Văn cố tình làm dữ, hắn dùng sức lực cố yêu tôi một lần cho thỏa. Tôi nói với hắn như vầy. Sao ông dở quá vậy. Ông không biết dùng lý trí để kềm hãm dục vọng. Nếu ông đạt được tôi đêm nay, ngày mai mặt mũi nào mà nhìn nhau đây. Nếu ông thỏa mãn được lúc này, ông gieo cho tôi một cảm giác tội lỗi suốt đời. Tôi gìn giữ cho ông và cho tôi không bị người ta nguyền rủa là đồ phản bội.
Văn nằm im và không còn đè tôi nữa. Nhưng qua gương mặt của hắn, những lời nói của tôi chỉ là những lời đạo đức giả.
Hắn trở nên ngoan ngoãn như lúc đầu được một thời gian ngắn. Một đêm hắn lại dở chứng cũ, lần này rất quyết liệt. Tôi lấy khăn tắm đậy ngang và bảo hắn tưởng tượng như đang làm tình. Hắn cũng đi được đến nơi đến chốn. Tôi nói đây là mức độ xa nhất mà tôi có thể chấp nhận. Hắn cũng bằng lòng như vậy.
Sự liên hệ giữa tôi với hắn cứ như vậy kéo dài một cách êm đẹp. Và bằng cách đó, tôi đã trấn an được lương tâm của mình. Tôi không mang mặc cảm tội lỗi. Đâu có gì xảy ra đâu. Cuộc làm tình chỉ như trò giả ngộ.

--oOo--

Cuộc tình Full time giữa tôi và Thành đang đến hồi sóng gió. Dẫu sao đây cũng là điều tôi tiên liệu trước từ lâu. Thằng con Thành tình cờ tiết lộ cho tôi biết mẹ nó đang tìm cách vượt biên. Tôi không cảm thấy bất ngờ với cái tin này, nhưng có hơi giận Thành vì nghĩ hắn cố tình dấu diếm.
Buổi sáng đi ăn với chàng mà trong lòng cứ hậm hực. Tôi bỗng dưng đổ quạu khi đứng chờ chàng đóng thùng gởi quà về cho vợ. Không phải vì thùng quà quá bự, hay tại vì chờ lâu. Tôi đâm quậu có lẽ vì biết mình sắp sửa mất job. Thành hiểu ý, cố làm lành, nói diễu chọc cười. Nhưng tôi không vui nỗi, bỏ về ngang.
Bước vào nhà 
cơn bực tức vẫn còn, lại bắt gặp ngay cảnh ông Văn ôm đào mùi mẫn ở sofaGặp tôi Văn có ý ngượng, ngồi ngay ngắn, nhưng con nhỏ đó coi như pha, cứ tự nhiên ôm ấp người tình. Nó làm tôi tức cành hông. Tôi xí dài trong bụng, kép của nhà ngươi, tối nào cũng bị ta hành hạ dày vò.
Có sự hiện diện của tôi ở nhà, Văn lúng túng thấy rõ. Hắn kiếm cớ dẫn bồ đi chơi. Tôi cố tình chọc tức con nhỏ đó. Tôi có những cử chỉ âu yếm và xuống giọng nhõng nhẽo với Văn. Hắn bước ra cửa mà còn luống cuống. Con nhỏ đó nhìn tôi bằng một cặp mắt dễ ghét.

Trời lại đổ mưa khi cuộc tình tôi gặp nhiều sóng gió. Nước mưa rơi ào ào làm tươi mát cây cỏ nhưng không cuốn trôi được mùi hương của nhân tình. Trời mưa làm tôi thèm hơi ấm của người yêu hơn bao giờ hết. Và cảm thấy xót xa khi phải chọn một quyết định.
Tôi gọi điện thoại cho Thành và dài dòng nói với hắn rằng “cuộc tình của chúng mình đã đến hồi cuối.” Tôi đã biết cả rồi và đã có một quyết định. Tôi mong vợ ông sớm qua đây, để ông có dịp đền ơn người đàn bà mà ông kínhtrọng.
Thành ơi! Hãy quên đi cuộc tình của mình. Nếu không, hãy cố giữ kín hương ân ái cũ trong trí nhớ.
Một phần đời của ông và tôi chỉ đôi ta biết mà thôi.
Trời vẫn còn mưa và tôi vẫn còn thèm hơi ấm người tình. 
Người tình full time vừa ly dị, mà người tình part time còn đi chơi với đào chưa về.
Tôi mang cảm giác của một người thất tình. Tôi nghĩ thầm, nếu ngày trước mình lập gia đình sớm và có con sớm. Và nếu con cái mình cũng ham vui như cha mẹ của nó thì giờ đây đã là bà nội, bà ngoại rồi cũng nên. Nghĩ đến đó tôi thở dài. Làm bà nội, bà ngoại mà còn thất tình, thiệt là chẳng giống ai.
Tôi ngồi chờ Văn cho đến khuya mà hắn vẫn chưa về. Tôi định bụng tối nay sẽ cho chàng tất cả. Tối nay tôi sẽ yêu chàng thiệt tình chơ không yêu giả bộ như trước.
Tôi nghe tiếng Văn mở cửa. Tôi bật đèn và mở cửa sẵn sàng đón chàng vào.
Tôi nghe tiếng hắn đi tắm. Tôi chờ đợi. Tôi nghe tiếng tích tắc của đồng hồ  tiếng đêm tĩnh mịch. Tôi bước đến cửa phòng nhìn sang phòng chàng. Tôi muốn đến gõ cửa lôi chàng ra. Đèn trong phòng chàng chợt tắt. Tôi nghe tiếng của đêm tĩnh mịch và tiếng cô đơn đời đàn bà.
Tôi trở lại giường nằm. Đùng một lúc tôi mất cả người tình permanent lẫn người tình temporary. Tôi cảm thấy buồn một chút. Không phải vì mất người yêu, mà bởi chợt nhận ra mình đã quá chai đá. Chai đá một cách trơ trẽn.

NTG, 1988
(Hết)

Trần Vũ đánh máy lại tháng 8-2018 từ bản in trong tạp chí Văn của Mai Thảo số tháng 3-1988, trang 33 đến 46.