Sunday, January 12, 2025

NỖI BUỒN TỪ TIỀN KIẾP

 

 Nguyễn Thạch Giang


 Phước nằm lim dim mắt nhắm mắt mở, bà vợ nằm kề bên rù rì, "chị Trâm kể hôm đi chợ Việt có quen một người biết coi bói, bói cho chị Trâm một quẻ không biết đúng sai ra sao mà chị Trâm về nhà mắt còn đỏ hoe khóc hoài. Người đó ban ngày là đàn ông ban đêm là đàn bà".

Phước mơ mơ màng màng. "Trên đời này có một người như vậy à?".


Chị Trâm là chị của Phước, không chồng con, hồi nào tới giờ ở với vợ chồng Phước, trong nhà ai cũng mến cô Trâm. Hai đứa con của Phước một tay cô Trâm chăm sóc, từ lúc tụi nó chưa biết nói giờ lớn đại theo bồ không còn theo cô Trâm nữa. Vợ Phước thì hạp tánh bà chị chồng, chuyện vui chuyện buồn gì cũng kể cô Trâm nghe, hai bà hễ xáp lại là rù rì to to nhỏ nhỏ.

Chị Trâm làm công nhân lắp ráp trong một hãng điện tử nhỏ, chuyên làm đồ gia công cho mấy hãng lớn. Công việc nhẹ nhàng ngày làm tám tiếng. Năm vừa rồi hãng mất hợp đồng phải cắt giảm nhân công. Chị Trâm có tên trong danh sách đầu tiên. Chị nói thôi nghỉ hưu luôn chớ cái tuổi này đi xin việc ai mướn, không chồng con làm nhiều cho ai ăn đây.


Từ ngày thôi không còn sáng xách cơm theo chiều xách hộp không đem về, chị Trâm đâm ra thích nhiều thứ. Nhưng chị không thích nấu nướng, chị thích đi ra ngoài với mấy bà bạn, mấy bà cứ rủ nhau đi mua đồ giảm giá, đi suốt ngày không nghe than mệt. Ham rẻ mua hoài quần áo chất đầy tủ ít khi có dịp mặc tới. Mua về nhà ngắm tới ngắm lui thấy không vừa ý lại mang đem trả. Cứ nay mua mai trả, cứ vậy làm hoài ngày tháng trôi qua không thấy buồn. Hôm nào ở nhà thì chị Trâm ôm cái phone. (Không biết mấy người nói chuyện gì mà cả tiếng đồng hồ cũng còn nói). Nhờ vậy mà đỡ xì trét tuổi già.


Hôm nay cả nhà rủ nhau đi casino. Vợ chồng thằng em vợ của Phước ở tiểu bang khác sang chơi. Mới tới ban trưa là đã rủ rê bà chị tối nay thứ sáu mình đi chơi chúa nhật về. Tưởng rủ đi đâu chớ đi casino thì vợ Phước không từ chối. Mấy chị em gia đình bên vợ người nào cũng thích đi casino. Có lần Phước trêu chọc, "cũng may bà xã tôi mê ông Tây bà Đầm, còn đỡ hơn là mê ông hàng xóm". Vợ Phước nhéo chồng, "ông xã nói chuyện hỏng có duyên.". 

Vợ Phước thích làm gì thì làm, Phước ít khi cấm cản hay có ý kiến này nọ. Không phải Phước sợ vợ. Không phải. Tại vợ chồng người ta như vậy. Cũng như khi Phước đi nhậu bia ôm với bạn bè, hay đôi khi vô quán cà phê mát mẻ nhìn mấy em khoe hàng, vợ Phước cũng không nói gì, cô nàng nói với mấy bà bạn "Vợ chồng ăn ở với nhau mấy chục năm, ngày nào cũng nhìn mặt, chán muốn chết... ở đó mà ghen". Còn Phước thì nói bà xã tui cái gì cũng được, chỉ có cái mê cờ bạc, mà cũng chỉ là lâu lâu chút đỉnh cho vui.


Cách đây cũng lâu lắm rồi, lúc hai đứa con còn nhỏ xíu, không biết Phước làm gì khiến vợ nổi giận đùng đùng, vừa khóc vừa kể, ôm con về nhà cha mẹ, tính thôi cái ông này. Chịu hết nổi. Bà chị họ, mà sau này Phước vui cười gọi là sư phụ. Bà chị sư phụ này nghe tin hai vợ chồng lục đục, tài lanh đứng ra dàn xếp. Bà chị trịnh trọng hỏi người vợ, "em thấy em có thể xa được người đàn ông này không?". Người vợ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp, "đó là việc khó khăn nhất trong đời của em". Sư tỉ quay sang hỏi người chồng, "em có muốn thôi người đàn bà này không?". Người chồng trả lời không đắn đo. "Không. Tôi không bao giờ muốn rời xa người đàn bà này.". Sư tỉ phán một câu như thánh phán: "Nếu hai người cảm thấy không thể sống rời xa nhau, thì mỗi người nhịn một chút sống vui vẻ cùng nhau… cho tới ngày cùng nắm tay vào nhà dưỡng lão". 

Từ đó hai vợ chồng cứ làm theo lời sư phụ, hễ chồng nóng thì vợ vuốt, vợ nóng thì chồng vuốt. Người này chiều người kia một chút thì đâu cũng vào đó, trong nhà trong ấm ngoài êm.


Như là cái chuyện tối nay ghé rước người đàn ông quen chị Trâm có tên là Cát Mộng Tuyền. Nghe cái tên cũng “thấy” hình dạng ra sao rồi.  Có lần Phước nói với nàng, không biết chị Trâm đi đâu mà quen cái thằng đó. Nghe nói ban ngày nó là đàn ông, đêm đêm đội tóc giả, bôi son trét phấn giả gái tới làm ở quán rượu. Nhưng Thi nghe lời chị Trâm theo phe chị Trâm, nói coi vậy chớ nó đàng hoàng mà lại tội nghiệp lắm (?), xe còn chỗ rộng cho người ta có giang đi theo chơi, phòng khách sạn to bự dư chỗ ngủ lo gì. Thật tình Phước không muốn tí nào, nhưng bà xã cứ nói còn chỗ mà anh. Mà đó cũng là do ý của chị Trâm, chị thích người đó lắm, chắc tại người ta coi bói cho chị, nói tới mấy cái vụ tình cảm tình yêu từ ngày xa xưa đâu từ hồi thế kỷ trước. Tưởng mấy cái chuyện đó đã ngủ yên theo năm tháng vậy mà giờ nhắc lại chị Trâm cứ khóc hoài đôi mắt đỏ hoe.


Phước nói với vợ, em nói với chị Trâm kêu cái “thằng đó” chuẩn bị sẵn, mình tới là đi liền, anh không thích chờ. Nói với nó đi với tui thì không được giả gái. Thi nhăn mặt ý chừng sao chồng kêu người ta thằng đó. Người đó đang đước trước cửa chờ, có cả cha và mẹ người ta đứng đó. Người đàn ông này cũng đã hơn bốn mươi ngoài, thấy xe tới ngoắc tay ra hiệu, rồi quay sang nói với hai ông bà:

 - Xin phép cha mẹ con đi chơi, chiều chúa nhật về, chút nữa mẹ nhớ nhắc cha uống thuốc. 

Chắc chị Trâm nói gì, người đó thấy Phước cúi chào xã giao không nói gì. Bước lên xe mùi thơm thoang thoảng. 

Xe chạy được chút xíu là mấy bà xúm nhau nhiều chuyện.

– Em tên là Cát Mộng Tuyền? 

– Dạ, tại vì lúc em giả gái ai cũng nói em giống Mộng Tuyền.

– Mộng Tuyền là ai vậy? 

– Ủa chị hỏng biết Mộng Tuyền à?  Mộng Tuyền hát cải lương nổi tiếng lắm, đẹp lắm. Em thích nhân vật "Cát Mộng Thuỳ Dương" trong tuồng cải lương nên tự đặt tên mình là Cát Mộng Tuyền, chị thấy cái tên đó có đẹp không?

– Hơi giống cải lương.

– Thì em thích cải lương lắm. Em biết ca cổ.

Cả chị Trâm và Thi nhìn săm soi.

– Em có đi giải phẩu chuyển giới? 

– Dạ không. Hồi trẻ em mơ làm cái vụ đó lắm. Dự tính để dành đủ tiền thì sang Thái Lan làm. Nhưng bây giờ lớn tuổi rồi hết ham. Nhưng em có sửa mũi, hai chị thấy thế nào?

Chị Trâm và Thi lại nhìn săm soi. "Cũng đẹp. Coi có vẻ tự nhiên".

– Hồi cách đây cũng lâu lắm rồi, chắc cũng cở mười năm, em có đi chơi casino, có một người đàn ông nhìn em chăm chăm. Lúc sau ổng tới gần em nói chuyện. Ồng nói mấy ngày nay ổng đen quá, thua là thua, ổng hỏi em có thể vái "thần bài" cho ổng ăn được không. Em vái. Ổng trở vô đánh bài. Chừng nửa tiếng đồng hồ ổng trở ra tìm em. Ổng nói ổng gở được vốn mà còn ăn chút đỉnh. Ồng cho em một ngàn. Em lấy tiền đó đi sửa mũi.


Phước với tay mở nhạc, cố tránh không nghe cái "Đài tiếng nói Bà Tám". Quý vị xướng ngôn viên nghỉ giải lao được một chút, rồi bắt đầu trở lại talk show.

– Em giả gái ba má em có nói gì không? 

– Dạ không. Hồi trẻ em có thương một người, nhưng ảnh không thương lại. Em viết nhật ký bị cha em bắt gặp. Cha em nói cho mẹ em biết, nhưng ông không có la hay cấm cản gì em. Có lần mẹ em nói với em, "Coi cái điệu bộ của mày, con ơi chắc ngày sau mày vừa ăn cơm vừa khóc". Chị à! người ta nói gia đình nào cũng có một người con phải gánh lấy điều bất hạnh của gia đình.


Phước nhìn vào kính chiếu hậu, có chút gì đó xót xa trong lòng… chàng muốn nhìn rõ hơn người đàn ông vừa ăn cơm vừa khóc.


– Em đi làm ở quán nhậu? 

– Dạ, tại vì em biết coi bói, có lần em coi cho bà chủ quán, bà thấy em tội nghiệp nên kêu em tới phụ bếp phụ dọn dẹp. Em biết hát, hễ khách nhậu thích thì kêu em hát giúp vui. Chớ coi bói chút đỉnh ai muốn cho bao nhiêu thì cho, mà cũng thỉnh thoảng thôi, đâu đủ xài.

– Em làm như vậy có đủ sống không?

– Dạ đủ, em nấu nướng làm công chuyện nhà, anh em cho em ở "free". Em rán dành dụm, khi nào cha mẹ em trăm tuổi già em về Việt Nam sống. Em có mua sẵn một căn nhà rồi. Nhà nho nhỏ ở vùng ngoại ô, có sân trước vườn sau đã lắm. Hồi mấy năm trước còn rẻ, em mua căn đó chưa tới mười ngàn đô. Để cho thằng cháu bà con đứng tên, tại vì mấy anh chị đều qua Mỹ hết. Ai cũng nói em coi chừng mai mốt người ta sanh lòng tham không chịu trả. Nhưng em không sợ, bây giờ em có bao nhiêu tiền em giúp người này người kia, giống như mình rãi hạt mình gieo, mai mốt gặt, có mất thì cũng mất phần nào, không lẽ mất hết phải không chị.


Thấy cây xăng bên đường Phước tấp vào dù dự tính là để chừng một tiếng nữa hãy ngừng.

– Quý vị nào có đi đái đi ỉa thì nhanh lên.

Thi nhéo chồng, cái ông này… nói kỳ. Anh có muốn uống cà phê ?

 - Ừ phải, vô đó kiếm một ly.

Hai vợ chồng cậu em đi theo vô đó kiếm mua vé số cạo, thử thời vận coi có hên không, vừa đi vừa nói "Vái trời cho trúng năm triệu, tui dọn nhà về đây ở luôn"

-Còn bao xa nữa ông xã?

- Mình đi cũng đi được nửa đường, còn khoảng ba tiếng lái xe, lên tới đó chắc cũng gần sáng.

Chị Trâm và Cát Mộng Tuyền đi tìm rest room, Phước nhìn theo hỏi vợ vậy chớ cô đào Mộng Tuyền mập và tròn như vậy hả em.

 - Người ta nói gương mặt nhìn giống chớ đâu có nói tướng người. 

- Mộng Tuyền mà giống người này thì không biết đẹp là đẹp ở chỗ nào.

- Người ta giống Mộng Tuyền chớ đâu phải Mộng Tuyền giống người ta.

Phước nhăn mặt chu mỏ, không biết hai cái đó nó khác nhau chỗ nào.


Xe đến chỗ parking của khách sạn thì trời đã tờ mờ sáng. Thiên hạ nhộn nhịp kẻ ra người vào. Thành phố này thì lúc nào cũng vậy, ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày. Cậu em vợ của Phước dặn trước hai phòng lớn, có cửa ăn thông nhau qua lại. Phòng nào cũng có phòng khách phòng ngủ riêng biệt. 

Phước hỏi vợ, em có muốn ngủ chút cho khỏe không. 

Thi trả lời ông chồng: "Trên xe em có ngủ, anh có buồn ngủ thì lên phòng ngủ, em theo cậu nó xuống chơi lòng vòng". 

Phước nói với mọi người, "vậy thì ai muốn làm gì thì làm, chút nữa mười hai giờ nhớ về tập trung chỗ này đi ăn trưa". 

Ăn trưa xong chị Trâm muốn đi tới chỗ khách sạn có thủy cung xem cá, cậu em mê đánh bài không chịu đi nói đâu có gì lạ, coi hoài.

Phước nói với cậu em vợ, vậy thì cậu có đi chơi đâu thì đi, chừng sáu giờ chiều trở về khách sạn cùng nhau đi ăn tối.

Chị Trâm và Cát Mộng Tuyền không đánh bài, hai người dẫn nhau đi dài dài theo mấy casino ngó cái này ngắm cái kia. Phước đi theo vợ nhưng không chơi, đứng ngoài ngó bà xã chơi bài, nhìn bả hào hứng ăn thua thấy cũng đủ. Đứng một hồi mỏi chân, Phước kiếm chỗ ngồi uống bia một mình.

Buổi tối ăn xong, rủ nhau đi tới khách sạn có kênh đào bên trong xem cảnh người ta bơi xuồng. Phước tạo dáng lúc ngồi lúc đứng cùng vợ chụp hình. Phước không thích nhưng vợ thì rất thích, đi đâu cũng chụp hình. Hôm nào rảnh rỗi thì đem mớ hình cũ ra ngắm. Nói lúc này thấy trẻ, cái bộ đồ này mặc thấy mập, cái kiếu đứng đó thấy sang… Tự sướng.


Mọi người lại mạnh ai nấy đi mỗi người một hướng. Phước buồn tình lang thang dọc con đường đèn đuốc sáng trưng nhộn nhịp người qua kẻ lại suốt đêm không ngủ. Phía bên kia đường người ta đang diễn cảnh cướp biển thời mấy thế kỷ về trước, thỉnh thoảng lửa phựt cháy sáng rực. Nhiều người đứng đường đưa tấm cạt nhỏ mời gọi. Phước nhớ hồi còn độc thân, cũng tại chỗ này một người bạn cứ nằng nặc đòi kiếm chỗ thử cảm giác với một người da màu. Phước đi cùng bạn tới chỗ nhưng không vào, đứng ngoài chờ.

Lang thang lên xuống mỏi chân không thấy gì lạ. Bao năm qua trở lại thì cái thành phố này vẫn vậy. Không hiểu sao thiên hạ thích đưa nhau tới đây đốt tiền. Phước ghé liquor mua một xâu bia về phòng khách sạn uống một mình.

Phước lại ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ vén màn nhìn ra bên ngoài. Khách sạn gần bên cứ mười lăm phút có màn trình diễn nước phun theo điệu nhạc cùng đèn màu chiếu sáng. Phước nhìn xuống phía dưới đường chỗ bóng tối, có một vật gì giống như một thùng giấy to nằm bất động lâu lâu lại thấy nhúc nhích. Nhìn kỹ thì ra một người vô gia cư đang nằm ngủ, thỉnh thoảng ngồi dậy đưa chai rượu lên uống.

Đêm đã khuya, đường phố vắng người qua lại, chắc họ rút vào mấy quán bar uống rượu, hay lại tụ về mấy sòng bạc chơi trò đỏ đen nhiều đam mê hào hứng.


Có tiếng mở cửa phòng. Có tiếng chị Trâm và Cát Mộng Tuyền xầm xì to nhỏ. Hai người mở tủ lạnh lấy đồ ăn mua từ ban chiều. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện thì thầm.

– Hồi lúc em còn ở bên Việt Nam, chỗ vùng quê cách chỗ em ở chừng mấy chục cây số, có một cậu bé trai cở mười tuổi, cậu được "ông bà nào ở cõi trên" nhập vào người nên cậu có thể soi thấy kiếp trước của người khác. Cậu soi bằng chiếc gương soi mặt bình thường. Cậu nổi tiếng khắp vùng. Ngày nào nhà Cậu cũng đông nghẹt người tới nhờ Cậu soi tiền kiếp. Cậu không lấy tiền của ai cả. Một hôm em rủ bạn tới nhà Cậu nhờ soi coi kiếp trước mình là gì. Tới phiên em, Cậu vừa cầm tấm gương, mọi người nhốn nháo, công an bao vây bắt. Em bỏ chạy thục mạng không bao giờ dám trở lại.


Chị Trâm cười khúc khích. "Vậy à, vui quá vậy. Nhưng mà biết tiền kiếp để làm gì?"


– Trong kiếp này nếu mình có điều gì dính líu đến kiếp trước phải làm làm phép hoá giải. Thí dụ như mình có hứa hẹn làm vợ chồng với một người từ kiếp trước, kiếp này bằng đủ mọi cách mình vẫn không thể lập gia đình. Vì mình đã có hôn ước với người đó. Phải làm phép xé hôn ước với người âm.


– Vậy à, nếu vậy chắc kiếp trước chị đã chờ một người đi biền biệt không thấy về. Chờ từ năm này qua tháng nọ. Chờ từ kiếp trước tới kiếp sau cũng còn chờ.


Phước nghe có tiếng thúc thít hình như là tiếng chị Trâm đang khóc. Phước khui chai bia nốc cạn.


– Hồi dạo tháng Tư… “Mùa chinh chiến ấy chim đã xa bầy mịt mù bên trời mây…” * Anh ấy đang ở ngoài Trung, nghe tin ảnh theo tàu vô tuốt trong Phú Quốc, sau đó có người nói ảnh được tàu Mỹ bốc đi Mỹ rồi. Nghe vậy chị cũng mừng. Nhưng từ đó tới giờ… không hề biết tin tức của ảnh sống chết ra sao.


Hình như chị Trâm lại khóc. Phước đưa tay với lấy chai bia. Nhớ có lần cậu Hoà từ xa ghé nhà thăm mẹ ngủ lại qua đêm. Nửa đêm cậu hỏi mượn chìa khoá xe đi mua rượu. Cậu nói sao lúc rày không uống chút rượu không ngủ được. Cậu Hoà là người em họ của mẹ, cậu là người thành đạt, ở nhà biệt thự, đi xe sang, vợ đẹp con ngoan. Không hiểu sao hai người ly dị. Phước nghĩ chắc vì vậy cậu buồn. Nhưng cậu là người chủ động thôi vợ chớ không phải bị vợ bỏ.

Có tiếng mở cửa, Thi và hai vợ chồng cậu em về tới. Mấy người còn say sưa cuộc đỏ đen, cậu em nói với bà chị: "Hồi nãy em ăn nhiều, tính nghỉ rán chơi thêm thua lại cũng bộn". Thi bước đến nhìn chồng. "Chưa ngủ hả anh, sao không nằm trên giường, nằm trên ghế đó sáng dậy đau lưng lắm". 

Phước lấy chai bia cuối cùng nốc một hơi cạn. Chắc mình tối nay giống cậu Hoà, không say thì không ngủ được.


Sáng sớm mọi người thức dậy sửa soạn đi về. Phước ghé qua một tiệm bán thức ăn nhanh của người Việt mua cà phê và mua bánh mì thịt cho mỗi người một ổ. Thằng con gọi điện thoại dặn chiều về nhà ăn cơm ngon lắm con nấu, đừng ăn ở đâu.

Phước ghé nhà Cát Mộng Tuyền thả nàng xuống trước. Anh chàng bước xuống xe lăng xăng nói anh chờ em chút. Nó mang ra một trái bầu lớn và một bịch ớt chỉ thiên. "Mấy cái này là do cha em trồng, chỉ chôn đầu tôm đầu cá chớ không bỏ phân hoá học". 

Phước mỉm cười nói cảm ơn. Chàng muốn đối xử tử tế với một người sinh ra phải gánh nỗi bất hạnh của gia đình.

Vừa về đến nhà hai đứa con chạy ra mừng. "Má chơi ăn hay thua?".

Phước nhìn vợ, "hai đứa có cái gene của bà. Mai mốt về già hai đứa thay phiên chở má đi casino kéo máy". 

- Vậy chớ sao, con tui là con nhờ con cậy.

Cơm đã sẵn sàng, thịt sườn ram với tép để vỏ, canh chua rau muống nấu với tôm.

- Con trai giỏi quá, con gái có phụ không?

- Ảnh không cho con làm, ảnh nói con không biết làm vô bếp mất công ảnh chỉ.

Phước quay sang cậu em vợ hỏi vậy chớ cậu có muốn đi tắm trước rồi ăn sau. 

- Dạ phải, em thấy nực nội khó chịu quá, tắm một phát cho mát.

Phước nhìn theo dáng chị Trâm đi vô phòng, cái dáng điệu buồn buồn. Chắc là chị mang theo nỗi buồn ấy từ tiền kiếp.

Phước đi tới tủ lạnh coi có còn bia. Tối nay không uống say chắc khó ngủ.

 

Nguyễn Thạch Giang


(*) Lời bài hát "Hướng Về Hà Nội " của Hoàng Dương

 





Wednesday, December 18, 2024

 

Câu thơ trên phà Chợ Mới 
Liên Phương

 

 

Tôi đi 

Suốt chặng đường thơ

Đem câu lục bát 

Trải bờ xanh nguyên

Tôi đi 

Dọc phía sông Tiền

Mà thương châu thổ 

Tháng giêng ngọt bùi

 

Tôi đi 

Dọc suốt miền xuôi

Qua vùng sơn Cấm 

Bồi hồi Trà Sư

Bên nây sông Hậu Năng Gù

Bên kia Phú Mỹ 

Trầm tư sông Vàm

 

Tôi về 

Qua bắc Thuận Giang

Ngắm chiều Chợ Mới dưới tàng me xanh

Nhà sàn 

Nước nổi tròng trành

Khóm tre rẫy mía 

Bắp nhanh lên mùa 

 

Thuyền chài lưới cá lưa thưa

Bến neo còn đó

Bóng dừa cây đa

Năm mươi năm 

Nhớ mẹ già

Ngồi trông lối cũ 

Sương pha cuối ngày

 

Tôi đi 

Tìm ký ức phai

Đâu đây nhân ảnh 

Hình hài của quê

Tôi đi 

Tìm một lối về

Nẻo xưa xưa ấy

Chiều thê thiếp chiều 

 

Tôi đi

Gom lại phong rêu

Ngoài kia tiếng vạc

Cánh diều xa xôi

Hình như thơ cũng xanh trời

Thi ca còn mãi em ơi !

Ta về .

           

  Nhớ chiều qua phà Thuận Giang

         Chợ Mới , sông Tiền

 

Nguồn: Vanchuongviet.org 



Kỷ niệm ngày đi Chợ Mới (Long Xuyên), thăm lại nơi chôn nhau cắt rốn (12/18/2024)


Saturday, November 16, 2024

 DUYÊN PHẬN


Nguyễn Thạch Giang


Trời mưa rỉ rả suốt ngày, buổi trưa quán im lìm không có một người khách. Hai bà bếp mỗi người một kiểu dựa lưng vào ghế vừa ngồi vừa ngủ… được lúc nào hay lúc đó. Anh chàng phục vụ thì lủi vô góc ôm cái phone. Buồn tình Thuý mở máy hát nghe nhạc xưa.

Nàng bước đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài, góc phố quen thuộc tưởng như mãi không rời xa. Dưng không bà già ở bên Mỹ bảo gửi giấy tờ làm hồ sơ bảo lãnh. Hồi nào tới giờ không tính chuyện đi, từng tuổi này qua đó làm gì?

Đang mơ màng suy nghĩ vẫn vơ, thằng Tôm ở đâu lù lù xuất hiện làm Thuý giật mình. 


“Chị Thuý bữa nay nghe ngâm thơ nữa à!”


“Mày đừng vừa nói vừa trề môi xấu lắm”.


Thằng Tôm bước đến bên Thuý nắm tay lắc lắc, “đừng kêu mày tao với em. Báo chị một tin vui, hồi sáng này em thấy anh Dân. Ảnh ngồi xe ôm với một cái túi xách bự, chắc là ở ngoài quê mới vô”.


Thuý bước đến ngồi xuống ghế sofa, mỗi lần nhắc đến người đàn ông đó là tâm hồn xao động. Thằng Tôm quá biết chị Thúy thương anh Dân, thương thiệt là nhiều không biết để đâu cho hết mà ngày qua tháng lại vẫn chưa có được một vòng tay ôm. Nhìn chị Thuý đôi mắt đượm buồn ngó mưa rơi, thằng Tôm bước đến gần tìm cách an ủi.


“Em thấy anh Dân cũng hiền, là người đàng hoàng tử tế mà lại chưa vợ. Nếu chị thật lòng thương ảnh thì tìm cách tiến tới, chớ hai người cứ ngồi một chỗ hoài thì biết đến bao giờ mới mở được cánh cửa thiên đàng. Chị à, ngày xưa Đường Tăng còn chưa thoát được vòng vây của yêu nữ. Nếu chị không mồi chài giăng bẫy thì làm sao mà tóm được con mồi”.


“Em cưng ơi, chị không phải là yêu nữ mà cũng không có pháp thuật. Nhưng chị nói thiệt với em, chị thà là ôm gối ngủ một mình… chớ không giăng lưới quăng bắt một tình yêu mơ hồ”.


Thằng Tôm chợt đứng lên, “thôi đi má ơi, hơi giống tiểu thuyết ngôn tình”.


Hai chị em cười khúc khích.


Có một ông đạo mở cửa bước vô, không biết ông theo đạo gì, mặc áo dài màu lam đầu cạo trọc. Thúy lên tiếng:


“Chú ơi, ông đạo ơi, ở đây không có bán cơm chay”


“Dạ không, tui không có đi tu, tui ăn mặn. Tui có việc đi ngang qua đây, trời mưa lớn quá xin phép bà chủ cho tui ngồi đụt mưa một chút rồi tui còn phải đi dìa coi chừng hai đứa con còn nhỏ”.


Mọi người im lặng thấy có vẻ hơi bị hố.


Người đàn ông móc túi lấy xấp tiền ra đếm. Đôi bàn tay mân mê những tờ giấy bạc còn mới, xong bỏ vào túi trở lại. Ông tâm sự:


“Nhà tui ở tận dưới miệt Tri Tôn núi Cấm. Hồi nhỏ nhà nghèo vô chùa làm công quả ăn cơm chùa. Sư thầy có quần áo cũ cho gì mặc nấy, riết rồi quen mặc áo lam từ đó cho đến giờ. Nhà tui đơn chiếc chỉ có hai mẹ con, tui làm công ai mướn gì làm đó, sống đắp đỗi qua ngày.

Má tui chết mấy năm rồi. Lúc bà chết trong túi tui không có lấy một đồng. Vậy mà lúc bả chết rồi, tui bây giờ lúc nào cũng có tiền, chắc nhờ má phù hộ độ trì cho con, nhắc lại thấy nhớ bả làm sao! Thấy tội nghiệp má tui quá chừng. Lúc về già bà hơi quên, khi nhớ khi không, có lần bà đi lạc không biết đường về, người quen phải đưa về dùm. Mỗi chiều đi làm dìa, việc đầu tiên là tui chạy đi coi má còn ở nhà không. Sợ bả đi lạc. Hoàn cảnh đơn chiếc cũng khổ. Má tui lúc già yếu ít nói, làm thinh ngủ hoài. Có nhiều khi nửa đêm thức giấc, thấy má tui nằm im re tui hết hồn, đứng nhìn chờ thấy bà thở mới yên tâm trở vô ngủ tiếp.


Việc làm khi có khi không, làm bữa nào ăn bữa đó vậy mà một hôm tui vừa đi làm về tới nhà, có hai đứa nhỏ bộ dạng thất thểu đi ngang té quỵ. Người tụi nó xơ xác đầy ghẻ, hai đứa ho sù sụ thấy thiệt là thảm thương. Tui lật đật đưa vô nhà thương cấp cứu. Sau này mới biết cha mẹ tụi nó chết bất thình lình, bỏ lại hai chị em bơ vơ không bà con không nơi nương tựa. Cha mẹ tụi nó là người có học thức, ở đâu trôi giạt về đây chớ không phải người xứ nầy. Vì tui là người đưa nó vô nhà thương nên phải lãnh tụi nó về. Tui không biết tính sao, định đưa lên xã giao cho mấy ổng giải quyết. Hai đứa nó ôm chưn tui cứng ngắt, nhìn đôi mắt buồn bã của tụi nó tui thấy tội nghiệp quá không đành lòng. Tui nói nhà ông nghèo lắm con có chịu ở với ông không. Thằng nhỏ chỉ biết gật đầu, con chị khôn hơn vừa nói vừa khóc "ông ơi làm ơn cứu chúng con, làm ơn cứu chúng con".


Rồi đâu cũng vào đó, thêm hai miệng ăn cũng chẳng tốn kém gì. Vậy chớ nhờ có hai đứa nó hủ hỉ quanh quẩn trong nhà cũng đỡ quạnh hiu. Lúc má tui yếu quá cũng nhờ hai đứa nó giúp một tay một chân. Má tui chết hai đứa nó cũng để tang cho bà, khóc còn nhiều hơn tui. Mình đâu có tính chuyện nuôi con nuôi, tự nhiên ông trời mang tới. Vậy chớ bây giờ đi đâu thấy nhớ lắm lẹ lẹ dìa.

Hai đứa có khai sanh đàng hoàng, đứa nào cũng tên Hiếu. Thằng con trai tên là Lê Trung Hiếu, con gái tên Lê Thị Thanh Hiếu. Thằng con trai bữa nay mười tuổi rồi, học giỏi lắm, hạng nhứt lớp. Con chị mười ba, vậy chớ cao lớn như con người ta mười lăm mười sáu. Da trắng mũi cao tóc dài chấm đít, hai chị em đi ra đường ngó như con nhà giàu. Đứa con gái càng lớn càng đẹp, chiều nào cũng có mấy đứa trai làng tụ tập trước nhà dòm ngó chọc ghẹo. Tui ra đuổi tụi nó cũng không chịu đi. Tui thấy coi bộ không xong, tui nói con còn nhỏ mà để chi tóc dài thậm thượt, cắt tóc ngắn cho gọn. Nó cũng nghe lời, con tui tui nói cái gì tụi nó cũng nghe, không bao giờ cãi.

Tưởng cắt tóc ngắn cho giống con nít, cho xấu bớt, vậy mà không xấu, cũng còn đẹp. Quần áo tui mua cho mỗi đứa một bộ, để dành đi đây đi đó. Ở nhà chỉ mặc đồ cũ của người ta cho, cái thì rộng cái thì chật, cái thì dài thòng cái thì cụt ngủn. Vậy mà mặc vô không thấy xấu. Con nhỏ có cái đẹp trời sanh”.


“Đẹp trời xanh?”


Thằng Tôm lên tiếng hỏi. 


“Trời sanh ra đẹp, đẹp trời sanh”. 


“À à hiểu rồi, đẹp trời cho, trời cho đẹp. Sắc đẹp không cần dao kéo”. 


Nảy giờ mọi người làm thinh nghe ông đạo núi Cấm kể chuyện hay quá. Hai bà bếp phía sau cũng chạy ra ngồi nghe. Một bà nói:


“Ông đạo ơi, chú ơi! Con trai học giỏi, con gái thì đẹp, chắc mai mốt chú được nhờ”.


Người đàn ông cười mỉm, đôi mắt nhìn xa xăm.


“Học giỏi đi làm phải lên thành phố chớ đâu có ở dưới quê. Rồi tụi nó đủ lông đủ cánh sẽ bay nhảy tứ phương. Giàu sang thì vợ con nhờ chớ mình không dám mong”.


Thúy nghe ông đạo kể chuyện cảm động ứa nước mắt, cảm phục người đàn ông nghèo khổ, hoàn cảnh khó khăn nuôi mẹ già mà lại sẵn lòng cưu mang hai đứa trẻ mồ côi, nàng nói:


"Chắc chú chưa ăn gì, cháu mời chú một bữa cơm, cháu thật lòng chú đừng ngại gì hết, ở đây có cơm tấm bì sườn, cơm gà xào xả ớt, cơm gà rô ti, cơm xào đồ biển, chú muốn thứ nào?”


“Đang đói bụng mà nghe món nào cũng ngon, thôi cô cho tui cơm xào đồ biển, uống trà đá. Tui cảm ơn cô, ở đây ai cũng vui cũng tốt”.


Ăn xong ông đạo ngập ngừng nói rõ sự tình vì sao ông từ xa lặn lội lên chốn phồn hoa:


“Hôm nay tui lên đây là vì có hẹn đem cây Ngải cho bà chủ quán Bồng Lai ở ngã tư cuối đường. 

Bà làm ăn thất bại, tiền bạc sa sút, ông chồng bỗng dưng mê gái bỏ bê nhà cửa quán xá tiệm tùng. Cách đây ba tháng bà có về dự đám tang người thân ở vùng núi Cấm. Không biết bà nghe ai nói, bà tới nhà tui hỏi vậy chớ có phải tui có cây Ngải khiến người bỏ đi cũng phải quay về. Bà năn nỉ xin chuộc cây Ngải của tui để dành ở sau vườn, còn dặn tui mang lên cho bà một cây nữa. Dè đâu hai vợ chồng làm lành, bữa nay dẫn đi du lịch mấy ngày mới về. 


Ông đạo lấy cây Ngải từ trong giỏ đệm để lên bàn, mọi người xúm lại ngắm nghía. Ông tình thiệt kể rõ nguồn cơn. 


"Số là một hôm tui đi trong núi, thấy có một cây nhỏ nhỏ như cây rau thơm mọc trong vách đá. Cây có bông màu tim tím, ong bướm bay lượn dập dìu. Thấy ngộ tui bứng đem về nhà, đặt tên cho nó là "cây Ngải rù quến". Bà chủ quán cơm gần nhà qua chơi thấy thích, dặn tui vô núi tìm cho bà một cây. Từ ngày có cây Ngải đó quán cơm của bà đông khách, bà thưởng tui ba triệu còn dặn hễ vô núi có thấy thì mang về cho bà". 


Người đàn ông trầm ngâm giây lát rồi nói:


"Cô chủ ơi, ở đời có nhiều cái duyên đưa tới mình không biết trước. Tự nhiên hôm nay tui tạt vô đây mà không ghé chỗ nào khác, hay là như vầy nè, cô giữ cái cây rù quến này đi coi như một lời chúc lành của tui, sẽ giúp cô buôn may bán đắt, ong bướm kéo tới dập dìu, người đàn ông của cô sẽ mãi không rời xa”.


Thuý cố gắng không bật khóc. Lời chúc phúc đó thật sự đánh nàng gục ngã.


Thuý nằm trùm mền vừa nghe nhạc vừa coi phim. Hết phim hành động tới phim kinh dị, hết nhạc sến xoay qua nhạc sang. Mưa vẫn còn mưa rỉ rả bên ngoài, thích nhất là ngủ trong nệm ấm khi ngoài trời mưa gió. Trằn trọc nhớ chuyện đâu đâu. Nhớ đến người đàn ông ban chiều, tướng tá điệu bộ quê mùa mà sao biết nói nhiều điều thâm thuý.

Thuý nghe mơ hồ hình như có tiếng gõ cửa, hình như có ai gọi tên mình. Thuý chạy xuống lầu, nàng sững sờ khi thấy người đàn ông trong mơ mình mẩy ướt như chuột lột.


“Ối trời, anh Dân”.


“Anh ở ngoài quê mới vô hồi sáng nay, có hẹn với chú Tư tối nay về nhà chú ở tạm vài bữa rồi kiếm chỗ ở trọ. Nãy giờ gọi chú hoài không được, lang thang từ sáng tới giờ, hết người này tới người khác kêu nhậu. Từ chối không được, uống nhiều say quá lại mắc mưa, người thấy lạnh run khó chịu. Thuý làm ơn cho anh vô thay đồ ngồi chờ một chút nhe”.


“Được mà, được mà đâu có gì. Để em nấu chút cháo thịt cho anh ăn uống thuốc".


Dân đi vô nhà tắm thay đồ xong ngồi ăn cháo cô nàng Thuý nấu cấp tốc 10 phút là xong.


"Thấy anh có vẻ mệt, anh có muốn cạo gió không?”.


“Chắc thôi không cần, Thúy cho mượn chai dầu nóng, sao anh thấy lạnh quá”.


Anh Dân cầm chai dầu thoa dầu lên trán, lên cổ, lên bụng, rồi tự nhiên nhờ Thuý thoa lên bờ vai, sóng lưng. 

Thuý ngồi bên cạnh bàn tay xoa nhẹ lưng người thương mà lòng lâng lâng một cảm xúc khó tả, nàng nói một cách trìu mến:


“Anh Dân cứ nằm trên giường em mà nghỉ, đừng ngại gì hết, chắc anh bị cảm lạnh, uống thêm một viên thuốc nữa nhe. Em chơi một lần hai viên đâu có sao”. 


Dân cầm ly nước uống thuốc, xong nằm xuống trùm mền. Thuý muốn nói chuyện, nhưng anh mệt quá, say quá, nằm chút xíu là ngủ vùi. 

Thuý bước đến vặn nhỏ ngọn đèn rồi leo lên sofa nằm ngủ, một hơi hướm đàn ông như vẫn còn lảng vãng quanh đây. 
Nàng chưa bao giờ dám mơ đến ngày người đàn ông này nằm ngủ trên giường của mình. Nàng nhớ đến lời ông đạo nói ban chiều, ở đời có nhiều cái duyên tự tìm đến. Và nàng  thầm cầu mong người đàn ông của mình sẽ mãi không rời xa.


Nguyễn Thạch Giang

Tuesday, November 12, 2024

 DUYÊN PHẬN HÊN XUI


Nguyễn Thạch Giang

Bà Tuyết đẩy cửa bước vào nhà đưa mắt ngó quanh, cô Hai từ nhà sau bước ra mừng rỡ gặp lại bà chị họ mấy mươi năm không thay đổi. Quần áo lúc nào cũng ủi thẳng nếp và người lúc nào cũng thơm phức mùi nước hoa.

- Chị Tuyết ngồi chơi hay là sợ nhăn cái quần mới ủi. Lâu ngày gặp lại thấy chị vẫn vậy, má em hồi còn sống nhắc chị hoài, nói con Tuyết qua nhà không dám ngồi, sợ nhăn cái quần.

Chị Tuyết cười hề hề.

- Đâu có phải vậy nè, mà sao mình bao nhiêu năm vẫn thích mặc quần trắng, mà ghét nhứt ngồi xuống dính bụi. Em về chơi chừng nào trở qua bển.  Nghe tụi nhỏ nói cậu Hoà đi ngoài đường bị giật dây chuyền mà lúc công an dẫn thằng nhỏ đem trả lại cậu Hoà không nhận, nói không biết của ai.

- Thằng con em kể lại thấy thằng nhỏ mặt mày xanh lét, run lập cập nó tội nghiệp. Vàng thì giống vàng, đâu biết chắc có phải của mình hay không, nói oan người ta tội chết.

- Vậy à ! Cậu Hòa tánh tốt quá ! Mà cậu nói vậy cũng phải. Nghe đồn cậu đang tìm vợ phải không em, đừng ham cưới người trẻ quá, sợ không bền.

“Cái đó hên xui dì Tuyết ơi ! “

Cậu Hoà từ ngoài bước vào vừa cười vừa nói trả lời dì Tuyết.

- Chào dì mới qua chơi. Hồi trước con cũng nghĩ vậy, vợ chồng chênh lệch tuổi tác quá... dễ xa nhau. Nhưng con thấy có nhiều người, như anh thằng bạn chẳng hạn, sáu chục tuổi ly dị vợ, về Việt Nam cưới gái hai mươi, ai cũng cản. Nhưng ảnh nói, “tui chẳng có tiền bạc sự nghiệp, ở đây ai cũng chê. Giờ có người hai mươi chịu lấy mình, chờ gì nữa. Tới đâu hay tới đó ! qua đây nó bỏ tui đi lấy chồng khác, tui sẽ là người đứng ra lo đám cưới cho nó”. Vậy mà hai người ăn ở tới giờ có hai mặt con lớn đại. Cô vợ làm nail mấy năm mở tiệm, bảo lãnh ông già bà già anh em qua một nhà. Ai nói vợ chồng là cái duyên nợ hên xui thiệt là đúng.

Dì Tuyết nhìn cậu Hoà cười cười.

- Cái điệu của cậu, chắc cậu thích người trẻ và đẹp.

Cậu Hoà cười hề hề.

- Thật ra... cũng không hẳn... nhiều khi... người trẻ đẹp mình không ưng lại nhào vô người dang dở hai ba con. 

Cậu lại cười hề hề... hên xui.

Bà mẹ nhìn thằng con xoay qua nhìn dì Tuyết: 

- Em định kiếm chỗ nào được được cưới vợ cho nó. Mới vừa nói, ba bốn chỗ kêu gã con,  hai ba chỗ đòi làm mai. Anh Chín Trọng giới thiệu cho một cô con nhà gia giáo, cả gia đình lớn nhỏ ai cũng làm nghề gõ đầu trẻ. Cô này vừa đúng ba mươi, nhưng nhất định chờ đúng người, đúng người trong mơ mới lấy. Cô đặc biệt yêu thơ và thích làm thơ, đã có một tập thơ trình làng và là thư ký của hội văn nghệ thị trấn. Còn chú Mười Đồng thì đòi giới thiệu cho một cô người mẫu, đã từng đại diện thị trấn đi dự cuộc thi  tuyển lựa hoa hậu Việt Nam. 

Cậu Hoà bỏ nhỏ, "mặc dầu là rớt từ vòng gởi xe, nhưng cái nhan sắc đó cũng làm cho mấy cô gái trong làng ganh tỵ".

Dì Tuyết cười hê hê, vui quá hé, trai bốn mươi tìm vợ, con ơi coi chừng "già kén kẹn hom". 

Cậu Hoà cười hê hê, dì ơi con đang theo phong trào hát "Duyên phận",  duyên phận hên xui.

Cậu Hoà thấy hai đứa nhỏ bán vé số đi ngang nhà, liền bước ra kêu mua giùm giúp cháu. Cậu bảo vô nhà cậu cho mấy cái bánh ích mẹ cậu vừa nấu. Cậu nói với mẹ, hai đứa này là cháu ngoại cậu trung uý Trí. (Trung uý Trí là người lối xóm, bạn học cùng lớp cùng trường với cô Hai, chưa kịp nộp đơn đi Mỹ theo chương trình H.O thì bất thình lình qua đời). 

- Má biết thằng nhỏ này tên gì không ? Hoàng Thiên Thạch. Dữ dội nhe, rồi cậu quay sang hỏi nó:

- Mày có bà con họ hàng gì với Hoàng Phi Hồng không vậy ?

Thằng nhỏ trầm ngâm nhẹ lắc đầu, chắc nó không biết Hoàng Phi Hồng là ai.

Cậu chỉ về phía đứa con gái, nói với mẹ:

-Còn con nhỏ này tên Hoàng Thiên Trang. Tên đẹp nhe, tên như tên ca sĩ. 

Cậu nhìn mẹ:

- Má à ! Có phải hồi xưa có cô ca sĩ tên Hoàng Thiên Trang tóc dài đẹp đẹp hát hay hay phải không má. 

Bà mẹ cố nhớ, hồi xưa cho tới hồi nay, cái cô ca sĩ tóc dài hơi đẹp đẹp hát hơi hay hay...
thì con ơi... nhiều không nhớ hết.

Cậu Hoà nhìn đứa con trai xong nhìn sang đứa con gái so sánh. "Con trai thì đẹp, con gái lại xấu".

- Chị con đâu có xấu, chỉ là không được đẹp.

Cậu Hoà cười khùng khục. "Mày mấy tuổi? " "Dạ con chín tuổi". Cậu nói với mẹ, "cái thằng này chín tuổi mà ăn nói khôn dữ hôn, hồi con chín tuổi còn khờ câm, đi học vô lớp sợ thầy giáo cô giáo muốn chết". 

Bà mẹ nhìn thằng con, "ông bữa nay bốn chục chưa thấy khôn nói chi hồi đó".

Cậu Hoà nhìn thằng con trai nói với nó, "mặt mày sáng láng chắc mày học giỏi lắm phải không ?"

- Dạ chị con mới học giỏi, giỏi toàn diện, giỏi nhứt là toán với lý. Con học cũng trung bình, nhưng con giỏi môn văn.

Cậu Hoà nhìn thằng nhỏ trề môi, "con trai mà giỏi văn, chắc lớn lên làm nhà thơ". Rồi cậu lắc đầu, "nhưng mày đẹp trai quá làm thơ không có hay".

- Nhưng con không muốn làm nhà thơ, nhà thơ thì đâu có giàu.

-  Nhà thơ nghèo hả ? Không có tiền nhưng có tiếng, gái mê, gái mê.

Chừng như thích thú với ý nghĩ đó cậu Hoà lại ôm bụng cười khùng khục. Bà Hai bước ra sau lấy hai cái bánh ích cho hai đứa nhỏ. Thằng con trai định ăn, con chị kề tai nói nhỏ. Hai đứa đứng dậy xin phép ra về, cậu Hoà đưa mắt dõi theo rồi nói với mẹ :

- Má biết con nhỏ chị nói với em nó cái gì không, nó nói đừng ăn đem về cho má. Rồi cậu có lời khen, "còn nhỏ xíu mà biết thương mẹ".

Phụng đi ngang nhà cô Hai thấy Hoà đang đứng trước nhà lui cui trồng cây, cậu mặc quần đùi cởi trần, làn da trắng bóc. Sao đàn ông Việt kiều người nào cũng có làn da thiệt đẹp. Cậu Hoà nhìn Phụng mĩm cười, trống ngực nàng đánh thình thịch. Cô Hai từ trong nhà bước ra kêu nàng lại cho chai thuốc.

- Ngày mai cô về Mỹ, chiều nay nhà cô có đám giỗ con dẫn hai đứa nhỏ qua chơi. Chai thuốc cảm nhức đầu với lại chai thuốc trị tiêu chảy cô đem về phòng hờ mà chưa có dùng, con giữ để dành có khi cần.

- Dạ con cám ơn cô, chiều con qua sớm phụ bếp.

Phụng vừa nói chuyện với cô Hai vừa liếc nhìn trộm cậu Hoà. Cậu cũng đang nhìn nàng, đôi mắt biết nói không cần che đậy. Phụng bước đi không dám quay lại nhưng biết chắc cậu đang nhìn dõi theo. Lòng nàng rộn rã một niềm vui khôn tả. Bước vào nhà lòng còn bâng khuâng. Nàng bước đến mở nhạc, mong có ngày được một người đàn ông đến gần bên nói lời âu yếm như lời bài hát:

" ...Uống cùng nhau một giọt, đắng cay nào chia đôi.
  Say cùng nhau một giọt, trong mỗi đời phôi pha. 
Say cùng nhau người ơi ... chút nồng thơm cuối đời. 
Vương dùm nhau sợi tóc, ràng buộc trời sinh đôi... " (*)

Hôm nay nhà cô Hai có giỗ, mời hết bà con lối xóm, ăn uống ì xèo hát hò inh ỏi. Mấy cô gái mặc đồ đẹp rủ nhau đến nhà cô Hai xem mắt "người đàn ông 40 tuổi " đang tìm vợ. Trong số mấy cô người đẹp, có 2 cô nổi tiếng hạng nhứt ở xóm này, một cô là người mẫu, một cô là nhà thơ.
Mấy cô gái xúm nhau xầm xì bàn ra tán vào về cái việc cậu Hoà đang "tuyển vợ". Một cô nói nho nhỏ với cô bạn:

- Ảnh là trai tân. 

Một cô khác phụ họa giọng hài hước: "trai 40 tuổi còn gin”. 

Nói rồi cùng nhau cười khúc khích.


Phụng ở trong bếp mà cứ ngó ra phía nhà trên. Cái cô người mẫu từng dự thi hoa hậu đẹp thì cũng đẹp, nhưng người đã ốm tự nhiên mà lại nhịn ăn kiêng chi cho ốm nhìn khẳng khiu như cây tre miễu. Đã cao còn ốm đứng gần cậu Hoà hai người như con số 10, mà người nữ dành phần con số một. 
Còn cái cô nhà thơ nãy giờ lăng xăng đi ra đi vô tập dợt cho màn ngâm thơ.  Cô nói thơ phải ngâm nghe mới hay chớ ai đọc thơ. Cô còn căn dặn anh chàng dẫn chương trình phải nhớ và nói tên cô cho đầy đủ, "Nguyễn Hữu Hoàng Uyên Phượng Uyển".

 Anh chàng chu cái miệng nói nhà thơ mà bút hiệu chi dài dữ rứa. 

- Không phải, đó là tên thật của em. Và để chứng minh, cô móc bóp lấy thẻ căn cước trình làng, thấy chưa, tên thật mà. 

Nhưng anh chàng emcee chẳng buồn để ý định vội bước đi, cô kéo lại dặn dò. "Nhớ nói cho đúng tên của em, Hoàng Uyên chớ không phải Hoàng Quyên nhe anh". 

Sau màn chào mừng quan khách của chủ nhà cùng lời mời bà con tự nhiên ăn nhậu, có văn nghệ cây nhà lá vườn phụ diễn lai rai giúp vui.
Anh chàng MC trịnh trọng giới thiệu màn ngâm thơ của nhà thơ đang nổi tiếng trong thị trấn.

Nhà thơ nữ từ từ bước ra, phải chi có nhạc đệm thì dáng đi không thấy chênh vênh. Nhà thơ thì phải gầy mới ra dáng nhà thơ. Đằng này cô to người quá, lại mặc quần áo bó sát phô rõ ba vòng. Đặc biệt vòng số ba to quá, cái mông bự này họa may sang Mỹ mới nổi tiếng, chớ còn ở xứ này, đàn ông chỉ chuộng phụ nữ vú bự.
Mặt mày cô hớn hở xin được trình bày một bài thơ cô vừa viết, đặc biệt dành riêng tặng người đàn ông từ một nơi xa lắm... chàng về đây đánh thức nàng thơ như truyện cổ tích vị hoàng tử đánh thức nàng công chúa ngủ trong rừng.

Phụng nhìn người đàn ông, không, vị hoàng tử, coi chàng cảm động ra sao. Nhưng chàng hình như không để ý thơ với thẩn mà bù lu bù loa cùng bạn nhậu.
Một vài tiếng vỗ tay lác đác, nhà thơ ngập ngừng muốn làm thêm một bài nữa. Nhưng anh chàng MC bước đến lấy micro giới thiệu màn tiếp theo, “xin lỗi có nhiều người đang  xếp hàng chờ tới phiên trình diễn”.
Một cặp đôi bước ra chơi liên khúc bolero đang nổi đình nổi đám. Có múa minh họa, học sinh trường múa đàng hoàng. Màn này coi bộ hấp dẫn, nhiều người hát theo, nhiều người vỗ tay hưởng ứng. Đám giỗ mà vui như đám cưới.

Cô Hai bước ra sau bếp nói lời cám ơn quý bà con đến phụ giúp. Cô nói ai có mệt cứ về nhà nghỉ ngơi, chớ còn cái màn nhậu này không biết kéo dài tới bao giờ. Cô bước tới hỏi mẹ con Phụng ăn có ngon không, rồi cô xoay qua nói với bà Bảy, "thằng con tui thương hai đứa nhỏ này lắm, nó khen hai đứa vừa ngoan vừa biết thương mẹ".
Cô bước đến vỗ đầu hai cháu, "ráng học giỏi mai mốt giúp mẹ nhe con.  Có muốn theo bà sang Mỹ đi học không hai cháu ?"

Phụng nhìn cô ứa nước mắt, muốn nói cô Hai ơi ! Đó là điều con mong ước cả đời. Nhưng nàng xúc động quá, toàn thân run lẫy bẫy, chạy vội ra hàng hiên ôm mặt khóc như mưa.

Nguyễn Thạch Giang

(*) lời bài hát "Lời rêu", nhạc Phú Quang, thơ "Nguyễn Thị Hoàng"