Wednesday, September 19, 2018

NGƯỜI TÌNH PART TIME


NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 1
                                                                      
Trên tạp chí Văn số tháng 11-1987 Mai Thảo giới thiệu người viết mới Nguyễn Thạch Giang với truyện ngắn: Yêu Nữ. Ngay tức khắc tôi chú ý tác giả này vì khả năng tái tạo khung cảnh xã hội miền Nam ngay sau 75 với những kiếp đời trôi nổi như cánh lục bình trong các khu dân sinh, nước trôi đến đâu lục bình trôi đến ấy, đến khi nước ròng trôi ra biển lớn Là câu chuyện của Phương Huệ, một thiếu nữ làm lẻ rồi yêu Danhkhi vượt biên, với tất cả phóng túng của tuổi trẻ. Vài số sau, Mai Thảo giới thiệu tiếp truyện ngắn thứ nhì của Nguyễn Thạch Giang: Người Tình Part Time. Tựa truyện tự thân là một hấp dẫn. Nhưng Người Tình Part Time không kiêng dè mỹ tục mà cực thựcVài năm sau Mai Thảo sang Pháp, tôi hỏi: Vì sao bác chọn đăng? Mai Thảo gắt: Nhà văn không phải là nhà đạo đức! Câu trả lời, tự thân cũng là một quyến rũ[Trần Vũ] 


--oOo--

Tôi tình cờ gặp lại Thành hôm cuối năm, nhân dự buổi họp mặt  "Cựu học sinh". Ngôi trường thật đẹp nằm trên con đường Trần Quốc Toản ngày xưa đã ghi lại trong tôi thật nhiều kỷ niệm. Mà kỷ niệm khó quên nhứt là chuyện tôi si mê Thế. Ngày ấy tôi mê tên bạn cùng lớp như điên như cuồng. Tôi được một dịp may ngủ chung nhà với hắn lúc ôn bài thi cuối học kỳ. Hai đứa giăng mùng nằm cạnh nhau, rọ rậy suốt đêm mà chẳng đứa nào dám "giở mùng chung vô". Sau này khi hai đứa không còn "bồ" với nhau nữa, tôi cứ tiếc rẻ cho cái đêm hôm đó. Bởi thân hình thật xinh đẹp của Thế đã ám ảnh tôi nhiều ngày tháng.
Còn Thành? Ngày xưa dưới mắt tôi hắn chỉ là một tên con nhà giàu học giỏi
, đẹp trai(Tôi không biết hắn có phải là con nhà giàu không, nhưng nhìn bề ngoài thấy cũng có vẻ khá giả. Trong khi tụi bạn chỉ đi xe đạp hay xe honda thì hắn đi Lambretta láng cóong. Quần áo lúc nào cũng ủi thẳng nếp và thỉnh thoảng dẫn cô bồ trẻ đẹp đi qua đi lại ở sân trường để lòe thiên hạ). Ngày xưa tôi không mấy có cảm tình với Thành, cái kiểu hắn ôm hôn cô bồ ở gốc cây phượng hoặc hai đứa ôm ấp trên bải cỏ. Tôi cho là hắn có ý trình diễn… một cách rẻ tiền.
Giờ đây gặp lại nhau trên đất khách, cả hai đứa đều già. Thành giới thiệu trước. Tôi một vợ, hai con. Gia đình chia làm hai. Bà xã và đứa con gái ở Việt Nam. Tôi và thằng con trai chạy sang đây. Còn  thì sao, nghe nói lập gia đình lâu rồi phải không?
Tôi cười buồn. Có chồng năm xửa năm xưa. Hắn tiếp lời. Năm nay chồng chết, như chưa có chồng. Tôi và Thành cùng cười khúc khích. Thành bước đến tiếp mấy người bạn mới đến. Tôi bước đến phụ giúp mấy chị đàn bà, con gái lo phần ẩm thực. Vừa xắt chả lụa, tôi vừa bốc lủm, tiện tay thử luôn chả giò. Mùi thơm quá, tôi cầm lòng không đậu. Thủy bước đến, lâu quá mới gặp lại Nguyệt, sao trẻ măng hơ hớ như vầy nè. Chị Bạch đứng gần.  nhỉ, Nguyệt thấy còn trẻ ghê. Thủy hỏi nhỏ, hình như hồi trước bà có sửa mũi, cắt mắt phải không. Tôi xoay người lại để Thủy nhìn gương mặt. Đâu có, mũi người ta cao tự nhiên mà. Thủy nhìn tôi soi mói. Bộ ngực bà này tốt ghê. Có Made in bà Cẩm Thạch hay là bà Bích Ngọc gì không đây. Tôi nói lẫy, đồ quỷ, sao bồ chẳng  khác gì hồi xưa. Chưa thấy người đã nghe tiếng. Tôi đâu có phải ca sĩ mà đi làm ba cái vụ đó. Đi mỹ viện thì trông đẹp thiệt, nhưng đàn ông họ chê... không được tự nhiên. Hai đứa cười rúc rích. Chị Bạch  lắc đầu.
Sau cái màn đọc báo cáo tường trình cuối năm, rồi đến lời chúc đầu năm. Có bấy nhiêu đó mà năm nào cũng lập đi lập lại hoài… nghe buồn ngủ muốn chết. Tôi thở phào nhẹ nhỏm khi nghe ban tổ chức tuyên bố đến phần ăn uống. Không phải tại vì tôi đói bụng, nhưng tôi chán cái cảnh mấy ông già, bà già cứ bước lên sân khấu diễn trò con nít. Thành bưng dĩa đồ ăn đến ngồi cạnh tôi. Có cả Tình, một người bạn học cùng lớp ngày xưa. 
Tình hỏi tôi còn nhớ Thu không. Đã ly dị chồng, sang Mỹ chơi hai tuần lễ, vừa trở lại Canada ngày hôm qua.
Tôi hỏi, Thu sang đây ở nhà ai. Sao mấy ông không giữ lại cho vui.
Thành nói, Thu sang đây ở nhà bà chị họ trên Stockton, hiện đang dò đường sang Mỹ. Nếu tôi không kẹt lo hồ sơ cho bà xã ở Việt Nam, chắc làm hôn thú giùm bả.
Tôi có ý kiến. Điều tốt hơn cả là Thu nên tìm một ông nào đó, rồi làm hôn thú thiệt cho rồi.
Tình cười. Lúc đầu tụi này tính gả bà Thu cho Tiến. Lúc đầu Tiến có vẻ cũng chịu. Nhưng sau đó, không hiểu sao lại rút lui.
Thành nói, ông Tiến mà lấy bà Thu bảo đảm đảm không có hạnh phúc. Hai người không hợp nhau một chút nào cả.
 Tình nói, tôi bảo bà Thu ở lại chơi thêm vài ngày nữa, thế nào tôi cũng tìm cho bả được một ông. Nhưng bả không thể ở lại lâu hơn nữa.
Tôi cười. Chắc bộ ông giỏi cái vụ đó lắm hả. Tui đây nè. Ông làm ơn kiếm giùm tui một chàng coi.
Cả bọn cùng cười. Tình hỏi, có thiệt không. Bà nói giỡn hay nói… chơi. Tôi có thằng em họ ở Hoà Lan, cũng đang tìm người làm vợ… để qua Mỹ. Nếu bà OK, tôi điện thoại, nó bay qua đây liền.
Tôi làm bộ như đang ngẫm nghĩ. Làm đám cưới thiệt hay đám cưới giả. Làm vợ chồng thiệt, hay vợ chồng… trên giấy tờ.
Tình sốt sắng. Cái đó tùy bà. Bà muốn giả thì giả. Mà muốn thiệt cũng chẳng sao. Thằng em tôi cũng đang tìm vợ. Bà mà lấy nó sướng như tiên. 
Tôi chắc lưỡi hít hà. Quảng cáo vừa vừa thôi chớ. Thiệt hay giả gì thì phải cho tôi thấy mặt hàng trước, tôi mới quyết định. Tình nói lớn, OK, bà muốn thấy mặt hàng, đuôi hàng, hay là bà muốn thấy cái gì cũng được hết. Bảo đảm bà thấy rồi, sẽ mê tít thò lò, đố ai giành được với bà. Chị Thúy đứng dậy bỏ đi chỗ khác, làm ra vẻ… con nhà đạo đức đàng hoàng. Mấy ông mấy bà này ăn nói… thấy mà ghê. 
--oOo--
Sáng sớm điện thoại kêu inh ỏi. Tiếng Thành bên kia đầu giây. Trời ơi, còn ngủ hả. Dậy đi ăn sáng. Tôi mắt nhắm, mắt mở. Còn sớm quá, khoảng một tiếng đồng hồ nữa đi. Thành cười, sửa soạn sẵn, tôi đến đón nhé. Tôi gác điện thoại, nằm xuống ngủ tiếp.
Khi Thành đến, tôi vẫn còn nằm trên giường. Tôi bước ra bảo hắn ngồi chờ, tôi đi rửa mặt. Lúc bước lên xe Thành nói, ngồi chờ con gái sửa soạn… là nghề của tôi. Nhưng con gái lâu lắc cũng phải. Tôi chua giọng, vậy chớ tôi là cái gì. Thành cười, bà muốn ăn quán nào. Tôi hỏi, sao ông lại rủ tôi đi ăn. Hắn miệng lưỡi, tui thì độc thân tại chỗ, bà thì cu ky. Sáng chủ nhật rủ nhau đi ăn cho đỡ buồn, đi vô quán một mình, coi kỳ quá. Tôi hỏi, vậy chớ thằng con ông đâu. Chắc câu hỏi của tôi có hơi vô duyên, hắn làm thinh không đáp.
Lúc trở về, tôi nhờ Thành đưa tôi đến tiệm mua băng nhạc. 
Tuần trước đến nhà chị bạn, tôi thấy ở salon có một băng nhạc mới ra lò. Tape nhạc này thuộc loại nhạc trẻ. Nghĩa là nhạc hát nửa tiếng Tây, nửa tiếng mỹ và phân nửa tiếng Việt. Thành nói bà mà cũng nghe nhạc New Wave nữa à. Tôi nói tôi nghe đủ thứ, tạp lục thượng vàng hạ cám. Khi nào vui, tôi nghe nhạc trẻ, nhạc giựt. Khi nào buồn, tôi nghe nhạc già, nhạc vàng, nhạc rên rỉ, nhạc kể lể. Khi nào nhớ má, tôi nghe cải lương. Thành hỏi, băng nhạc bà định tìm là băng gì, trung tâm nào sản xuất. Tôi nói tôi cũng chẳng rõ, tôi không nhớ. Chỉ biết hình bìa là anh chàng ca sĩ, mặc cái áo ba lỗ màu cam, áo sơ mi trắng, không cài nút, trên ngực có một nốt ruồi. Thành cười, nghe bà nói, không nhìn mặt, tôi tưởng một đứa con gái mười mấy tuổi.

Lúc bước vào tiệm, tôi không khó khăn lắm để tìm ra băng nhạc đó. Tấm poster lớn treo ở tườngTự dưng tôi thích có tấm poster đó,đem treo  phòng ngủ. Nhưng tôi ngại, không dám nói với cô bán hàng. Tôi nói với Thành, ông làm ơn xin tấm poster đó cho tôi đi. Thành kêu trời đất ơi! Hết chuyện bà mượn. Rủi cái cô bán hàng cổ hiểu lầm thì sao. Tôi thấy Thành có vẻ cương quyết, nhưng đi xin hình nam ca sĩ tôi có hơi mắc cở. Mà đi về tay không, thấy cũng buồn. Tôi xuống nước năn nỉ, giả giọng nhõng nhẻo. Làm ơn giùm một chút đi mà. Mai mốt có gì tôi đền ơn cho. Mai mốt ông biểu tôi làm gì, tôi cũng chịu.
Nghe tới đó, đôi mắt hắn sáng rỡ thấy ghét. Hắn cười đểu giả. Nói thì phải giữ lời. Thành bước đến nói nho nhỏ với cô bán hàng. Tôi thấy cô ta ngó Thành, rồi lại ngó lên tấm poster treo trên tường. Cô ta ngó qua ngó lại chừng vài lần, rồi bước đến gỡ tấm hình anh chàng ca sĩ này trao cho Thành, miệng cười mm. Hai đứa tôi bước ra lẹ làng, không kịp nói cám ơn.
Lúc đề máy xe, Thành kêu trời ơi! trời ơi! Khi thấy tôi lấy ngón tay rờ lên nốt ruồi trên ngực anh chàng ca sĩ (trong hình). Tôi bật cười, nói hắn có nốt ruồi giống hệt tôi. Rồi tôi xoay ngang chỉ cho Thành. Đây nè, tôi cũng có nốt ruồi ở ngực giống hệt hắn. Thành nói, vừa lái xe vừa coi nốt ruồi của , có ngày hai đứa vô nhà thương. Tôi cuồi khúc khích.
Tôi để tape nhạc vào máy nghe thử. Tôi nói, lúc mới nghe hắn hát cứ tưởng là đàn bà. Lúc mới qua Mỹ, lần đầu nghe Tina Turner cứ tưởng là đàn ông. Khi nghe Micheal Jackson hát, cứ ngỡ là đàn bà.
Thành lắc đầu,  còn có sự lẫn lộn nào khác nữa không? Tôi nói, đôi khi tôi cũng có những sự lẫn lộn thật tức cười. Có lần định bụng ăn bánh mì bò kho, lúc nhìn thực đơn lại gọi bún thịt nướng. Ở nhà thèm chè xôi nướckhi ra quán, lại mua chè khoai môn.
Thành nói, yêu một người rồi lại đi lấy một người khác. Tôi nhẹ nhéo chàng một cái. Đồ quỷ.
Tôi nói thích giọng hát của anh chàng này, nghe… trẻ. Thành trề môi. Tưởng bà nói sao, giọng ca… trẻ. Tuổi còn nhỏ thì hát nghe trẻ. Giọng ca này… chạy lềnh khênh khắp thành phố. Thường người ta mê giọng hát ngọt ngào như mía lùi. Giọng ca trầm ấm như tiếng chuông đồng. Giọng cao vút như tiếng vĩ cầm. Hoặc nói một cách “thời trang” hơn, có những giọng ca như tiếng suối reo, tiếng thác chảy, tiếng chim, tiếng mưa, tiếng gió, tiếng sấm chớp, tiếng xe tăng, đại pháo.
Tôi chua ngoa. Trời ơi! Chữ nghĩa ở đâu có mà có dây, có nhợ, có chùm. Nhưng ba cái từ đó để dành cho mấy ông nhà báo, mấy ông phê bình âm nhạc. Hát như phản lực bay, hát như B-52 đội bom, hát như xe tăng đại bác. Trời ơi! Giọng hát nào ở đâu, nghe dễ sợ vậy. Có lẽ ông nên đi quảng cáo bán băng nhạc là hơn.
Thành cười hì hì. Nói chuyện với tôi bà đừng có nổi nóng. Khi giận bà trông cương quyết, rất mãnh liệt. Rất cứng. Hồi nhỏ đọc truyện, tôi nghe kể nàng Tây Thi mỗi khi đau bụng, nhăn mặt trông rất đẹp đến đỗi chim đang bay phải sa xuống. Cá đang lội cũng phải ngẩn ngơ.
Tôi làm thinh không thèm nói. Thành lải nhải một mình. Hắn tìm cách gợi chuyện. Đâu, cái bài hát “chàng sở khanh” mà bà thích, cho tôi nghe thử coi. Tôi buộc lòng phải trả lời. Bản đó ở mặt “B”, mà ở gần khúc cuối. Ông chịu khó chờ một chút. Tôi không thích cho băng nhạc chạy nhanh hơn, hoặc trở ngược lại. Đồng ý là băng nhạc ở đây rất rẻ tiền. Nhưng cái kiểu sử dụng như vậy tôi rất ghét. Tôi cũng chút ghét ai mà để băng nhạc của tôi ở ngoại bụi bám, hoặc là đem cái ruột này tròng vô cái vỏ khác.
Thành lắc đầu, như vậy để nghe được bài hát đó, có lẽ chúng mình về tới nhà, tắm rửa ăn uống, ngủ một giấc, mới tới tua bản ấy. Hay là tối nay có rảnh tôi ghé qua thưởng thức.
Tôi trề môi, còn khuya. Hắn đùa dai, khoảng mấy giờ. Tôi sẵn giọng, còn lâu! Có lẽ giọng nói của tôi có hơi cộc, hắn để tôi đi bộ một mình vô nhà.

--oOo--
Tôi từ chối lời rủ rê của Thành đi ăn cơm chiều, vì phải đi dự sinh nhật của một người bạn làm chung sở. Thành hỏi ở đâu, mấy giờ xong. Tôi nói không biết, cái đó còn tuỳ mấy ông, mấy bà. Hắn nói muốn gặp tôi tối nay. Tôi nói khi nào xong sẽ gọi ông đến đón.
Liên là người bạn làm chung sở. Tuổi nhỏ hơn tôi khoảng một thập niên. Đã lập gia đình mấy năm nay. Hai vợ chồng rất vui vẻ, thường tổ chức ăn nhậu, rủ bạn bè đến cho vui cửa vui nhà. Trong khi ông xã Liên có vẻ hiền lành, Liên lại lanh lợi, mà đôi khi, tôi đoán... dữ. Liên thì mập, to cỡ bà Bé Bự. Ông chồng thì to cỡ hề… Tùng Lâm. Nhưng hai vợ chồng sống cũng có vẻ hạnh phúc.
Phòng ăn của Liên hơi nhỏ, thực khách đông cỡ 20 người, nên bàn tiệc được bày dưới thảm cho tiện. Liên có một mình nhưng rất khéo nấu nướng, chịu khó làm nhiều món thật công phu như gỏi, bì cuốn, lẩu, cà ri gà. Cô nàng không chịu ngồi xuống, mà lo đứng vòng ngoài múc thêm nước mắm, thêm thức ăn.
Liên hỏi có ai cần gì không. Một anh chàng ngồi phía trong góc kẹt, cho tôi thêm tí nước đá. Mỗi khi chuyền thêm thức ăn hoặc nước đá hay giấy lau tay, Liên phải cúi xuống, quỳ gối lom khom. Nàng mặc đồ đầm, cổ hơi rộng, lúc đứng trông kín đáo, nhưng khi quỳ xuống, cả một bộ ngực đồ sộ khoe ra. Nàng mập nên cái gì cũng mập. Mọi người trong bàn tiệc đều nhìn thấy. Liên vô tình, có ai cần gì thêm không. Một anh chàng nói, cho tôi thêm chút nước mắm. Liên cúi xuống, có một người bật cười. Cả bọn cùng cười ồ. Liên không hiểu gì cả. Ông xã của Liên biết, nhưng anh ta coi như chẳng có gì.
Lúc Thành đến đón, tôi kể cho chàng nghe. Tôi nói, tôi chịu thái độ của ông xã Liên. Tự nhiên. Thành cười, cái đó đâu có gì đâutại bà hay nghĩ xa xôi. Đàn bà ở xứ này mặc áo hở ngực, hở lưng, hở rốn là chuyện thường.



NGUYỄN THẠCH GIANG

NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 2

Rất khác truyện ngắn đầu tay Yêu Nữ, cách kể của Nguyễn Thạch Giang trong câu chuyện của Nguyệt vượt mức trần trụi. Hơn một mô tả hiện thực, là một phá phách không kiêng kỵ! Phải đọc văn tiết hạnh khả phong của thời kỳ này mới thấy hết dạn dĩ của tác giả. Tuy chưa là một tác phẩm sâu sắc nhưng Nguyễn Thạch Giang hoạt kê được hiện tượng “Share phòng, Share tình” trong cộng đồng Việt. Đánh máy lại Người Tình Part Time vì chất quậy này. [Trần Vũ] 


Thành đưa tôi vào một quán bar có nhạc sống. Tối nay có buổi trình diễn đặc biệt của một nữ ca sĩ lừng danh năm xưa ở quê nhà. Sang đây, tên tuổi vẫn còn được ưa chuộng… và cứ hốt bạc đều đều. Nhưng hình như mục đích của Thành không phải đến đây để nghe ca hát. Tôi đoán đúng khi giữa chừng hắn bỗng nói với tôi, đôi lúc hắn có cảm tưởng tôi với hắn như đôi tình nhân. Tôi kề tai Thành hỏi nhỏ, ông có muốn ngủ với tôi đêm nay không. Thành lẳng lặng bước đến quày trả tiền. Hai đứa bước ra khi người ca sĩ chưa xong bài hát.
Thành kề tai tôi hỏi nhỏ, về nhà bà có được không. Tôi nói không tiện, đến phòng ngủ tốt hơn. Thành tắp vào một phòng ngủ ở ven đường. Hắn bảo tôi chờ ở trong xe. Một lát sau Thành bước ra hỏi tôi có 5 đồng không. Hắn có vẻ hơi ngượng. Không định trước, không đem đủ tiền. Tôi nói xui quá! Tôi không đem tiền theo. Thành nổ máy xe nói trở về nhà lấy tiền. Tôi nói nếu về nhà… thì về luôn, không trở lại. Thành hỏi sao vậy. Tôi nói cụt hứng rồi.
Thành đậu xe vào một công viên, chỗ đèn mờ mờ. Thành ghì tôi hôn say sưa. Bàn tay chàng như có bùa phép, đang mò mẫm khắp thân thể tôi. Nhưng yêu nhau trong xe kiểu này, tôi cảm thấy không  được thoải mái. Tôi còn sợ cảnh sát nữa chứ. Thỉnh thoảng tôi cứ đưa mắt ngó xung quanh. Khi Thành định cởi áo tôi ra, tôi giữ tay hắn lại. Tôi nói với Thành hồi hộp quá. Thành nói, đâu có ai ở đây giờ này. Tôi hỏi Thành, nếu cảnh sát bắt gặp, mình có bị tội không. Thành nói, làm tình trong xe ở chỗ này hình như không được xem là chỗ riêng tư.
Một ánh đèn xe chớp từ đàng xa. Tôi ngồi dậy, đẩy Thành ra. Thôi đi về ông ơi! Tôi sợ quá.

Thành đưa tôi về nhà của hắn. Hai đứa rón rén đi vào phòng. Quỷ thần đất ơi! Thằng con của hắn vẫn còn thức và đang ngồi xem tivi. Thành nói khuya quá rồi sao không đi ngủ đi. Hai đứa tôi có vẻ ngượng ngùng dẫn nhau trở ra phòng khách. Thành kéo tôi ngồi xuống sofa và ôm hôn. Tôi nói thôi để khi khác đi ông ơi. Yêu nhau ở chỗ này, rủi thằng con ông đi ra bắt gặp, mai mốt ăn làm sao, nói làm sao với nó bây giờ. 
Thành đòi trở ra nhà ngủ. Tôi nói thôi đưa tôi về ông ơi. Hắn thì thào, đi gần tới chỗ rồi, dưng không lại bỏ cuộc. Nếu không, tối nay ấm ức hoài… ngủ không được.
Tôi nói, năm rộng tháng dài, còn thiếu gì ngày để yêu nhau. Thành đứng dậy, dẫn tôi ra garage. Hắn không mở đèn, tối om. Mùi xăng dầu, mùi ẩm mốc, mùi quần áo cũ… không giặt.
Thành từ từ thoát y. Nhưng tôi không cho hắn cởi của tôi. Tôi hối, lẹ lẹ lên đi cha nội. Chàng nắm lấy tay tôi bảo giúp hắn mau tới chỗ. Hắn thở hồng hộc. Tôi bảo hắn nho nhỏ coi chừng người trong nhà hay được.
Tôi kêu rú lên khi Thành cắn vào cổ của tôi. Trời ơi, hắn làm tôi đau điếng.
Tôi về đến nhà gần một giờ sáng. Mọi người đều ngủ cả, tôi ngại gây tiếng động trong lúc này. Nhưng tôi không thể nào đi ngủ với thân thể nhớp nhúa như vậy được. Tôi đi tắm. Tôi luôn luôn đi tắm sau khi làm tình xong. Dù giữa đêm khuya. Dù trong mùa đông lạnh giá. Và nếu tôi ngủ với tình nhân, tôi bắt chàng cũng phải đi tắm với tôi.

--oOo--
Tôi ở trọ nhà của một đôi vợ chồng trẻ. Lợi tức của họ không cao lắm để đủ trả tiền hàng tháng cho một căn nhà bốn phòng ngủ. Thành ra họ cho thuê lại hai phòng. Một của tôi và một của Văn. Một thanh niên độc thân, nhỏ hơn tôi chừng vài tuổi.
Văn làm cán sự điện. Cuộc sống có vẻ đàng hoàng, vừa mua xe mới, có một cô bồ làm chung hãng, thỉnh thoảng dẫn về nhà nấu nướng. Dưới mắt tôi, Văn là một thanh niên rất dễ thương. Nhất là những khi tôi nhờ v, thay nhớt xe, thay bánh sơ cua, sửa lại khung cửa sổ trong phòng ngủ. Mắc điện thoại vô phòng riêng của tôi, gắn cái video cassette vào cái TV tôi mới mua, v.v.. và v.v..
Buổi sáng lúc tôi đến bếp nấu nước.Văn hóm hỉnh. Làm gì mà giữa khuya chị Nguyệt lại đi tắm vậy. Tôi đóng kịch. Vào quán cà phê, mùi thuốc lá bám vào người thật khó chịu. Mồ hôi ra rin rít, tôi phải đi tắm mới ngủ được. Bất chợt hắn nhìn thấy cái vết “hicky” trên cổ tôi, hắn đùa dai, cái vết đỏ gì ở trên cổ của chị vậy. Tôi bước đến gần hắn nói nho nhỏ. Ông coi chừng tui à nhe không.Hắn cười thật khả ố.

Ngày lễ Độc Lập năm nay nhằm thứ hai. Chúng tôi được một kỳ long weekend”. Ttôi rủ Thành đi Reno. Không phải để cờ bạc, nhưng để có dịp yêu nhau một cách tự nhiên. 
Thân hình Thành rất đẹp, tôi yêu chàng với tất cả đam mê. Lúc Thành nằm sấp, tôi để khuỷu tay lên mông của chàng xoay nhẹ. Hắn nói tôi học cái ngón nghề này ở đâu vậy. Tôi hỏi Thành, lúc nhìn người đàn bà, phần thân thể nào của họ làm ông thích thú nhất. Thành nói bộ ngực kích thích cặp mắt tôi trước nhất. Nhưng đôi khi cái mông đẹp cũng rất quyến rũ. Tôi nói ngày xưa, lúc còn trẻ, tôi chấm điểm người đẹp xấu qua gương mặt. Lúc vào đời, tôi mê người có thân hình đẹp. Giờ đây, ở vào lứa tuổi này, tôi lại không thể nào hôn được một người đàn ông có gương mặt xấu xí. Thành cười nói, thì ai cũng vậy thôi.  còn nhớ cô thư ký trong thư viện trường mình hồi đó không. Cô ta có một thân hình thật đẹp, nhưng gương mặt lại xấu như Chung Vô Diệm. Tụi này lúc học bài, thỉnh thoảng nói đùa với nhau. Buổi tối, lúc đi ngủ lấy khăn  choàng tắm đậy gương mặt lại. Tôi nhéo chàng một cái thật mạnh, đồ quỷ nè.
Tôi bảo Thành nằm sấp. Tôi tựa cằm lên vai chàng, đôi tay vuốt ve lưng chàng. Tôi nói, mình thích hai đứa nằm ấu yếm với nhau như vầy ...suốt đêm cũng được, hơn là ra trận xáp lá cà ào ào. Chưa đầy một hiệp đã có kẻ thắng, người thua. Tôi nghịch tóc của Thành. Định nhổ một sợi tóc bạc, nhưng sợi tóc ngắn quá, tôi nhổ hoài không được. Thành nói, thây kệ, nhổ làm chi. Chàng hỏi, hôm trước hình như có gàu, bữa nay còn không. Tôi vạch chân tóc quan sát. Không. Tóc ông sạch sẽ, có mùi thơm thơm xà bông gội đầu. Nhưng ông đừng xài keo, xài mousse tốt hơn. Để hôm nào tôi mua cho một chai. 
Tôi hỏi Thành có biết kéo da lưng, chỗ xương sống kêu một cái cụp” không. Chàng cười, đó là nghề của tôi. Để tôi biểu diễn màn đấm lưng theo điệu Pasodoble cho bà coi nhe. Tôi cười, ông thiệt là hạp với tôi.
Tôi nói, khi nào ngủ với tình nhân, tôi thích hai đứa ngủ mình trần. Vợ chồng người Mỹ lúc ngủ họ cũng đâu có mặc quần áo phải không. Tại sao trên tivi, lúc nào họ cũng mặc đồ ngủ rất lịch sự. Thành kêu trời ơi, đầu óc bà đang nghĩ cái gì vậy. Tivi Mỹ là để cho quảng đại quần chúng thưởng thức. Bình thường tôi thấy bà rất nghiêm trang. Lúc gần nhau, hình như bà có khuynh hướng thích nói tục.
Tôi kể cho Thành nghe, có một ông nhà báo nói rằng lúc trai gái làm tình, càng nói tục, nồng độ khoái cảm càng tăng. Hắn bĩu môi, sao bà ưa đọc ba tờ báo lá cải đó quá vậy. Tôi làm bộ nổi nóng. Tôi đọc lung tung. Có thứ gì trên tay, tôi đọc thứ đó. Tôi đọc từ lá thư chủ nhiệm cho đến trả lời thư tín. Tôi lại ưa đọc mục nhắn tin và gỡ rối tơ lòng. Thỉnh thoảng tôi cũng đọc mục giải đáp thắc mắc y học. Có một lần một anh chàng hỏi bác sĩ như sau. Anh ta làm nghề chăn vịt. Công việc của anh ta là lùa vịt ra đồng… và ở với vịt từ sáng sớm cho tới chiều tối. Thế giới của anh ta chỉ là đông không mông quạnh.. và bầy vịt. Một ngày kia anh ta bỗng nổi hứng đè vịt ra bề hội đồng. Kết quả là chỗ kín của anh ta có nhiều mụn đỏ. Anh chàng gởi thư hỏi bác sĩ… như vậy có sao không. Đó tôi đọc mấy cái mục quỷ quái như vậy… ông có thấy là tôi lăng loàn dâm đãng không. Người ta đem mấy chuyện đó lên mặt báo, thì tôi đọc. Tôi không bao giờ phân biệt báo dành cho giới thượng lưu, trí thức, báo dành cho giới bình dân, báo lá cải. Đối với tôi, báo lá cải hay lá gì cũng được. Miễn là cái lá đó làm cho người ta khoái thì thôi.
Thành cười hăng hắc thật dễ ghét. Nói chuyện với tôi bà đừng nổi nóng, lâu lâu tôi hay ăn nói móc lò, móc họng… chứ thiệt ra tôi thương bà thấy mồ. Tôi thương bà như thương người yêu vậy đó. Tôi nằm xoay nghiêng ra ngoài, không nói. Hắn tìm cách cạch miệng tôi ra. Hồi nãy bà nói có cái lá gì đó làm cho người ta… khoái. Đâu bà cho tôi xem một chút coi. Tôi bỗng tức cười, không nhịn được. Cảm thấy ...thương hắn ghê. 
Trong những người đàn ông đi qua đời tôi, Thành hợp với tôi hơn hết... về phương diện tình dục. Chàng biết chìu chuộng. Biết người biết ta.
Càng gần gũi Thành, tôi dần dần cảm thấy yêu chàng. Tôi dần nhận ra mình đang nếm cái thú đau thương. Cái thú dính líu đến một người đàn ông đã có vợ. 

--oOo--

Thành dẫn thằng con đi chơi xa, đúng ra là đi thăm bà con bên vợ. Vì là bên vợ… lớn nên tôi phải ở nhà. Ngày thứ bảy trống trải, chẳng biết làm gì, trời lại mưa lất phất, tôi thủ cái tivi từ sáng tới tối.
Cuối tuần bà con trong nhà đều đi chơi cả. Mỗi người một hướng, mạnh ai nấy đi. Nhà vắng vẻ, tôi không cảm thấy buồn, nhưng lại sợ...ăn trộm.
Buổi tối Văn đi chơi về. Tôi mừng húm, ông Văn ơi! Đừng có rút vô buồng, ra ngồi đây chơi.
Văn vừa tắm xong, bước ra ngoài đầu, còn ướt nước. Chị Nguyệt vừa nói cái gì. Ra đây ngồi chơi với chịVậy chớ ông Thành đâu.
Tôi nói, ổng đi về bên vợ ổng rồi. Văn hỏi lại. Cái gì? Ông Thành đã có vợ. Tôi không đáp, nhìn ra bên ngoàimưa nặng hạt, gió từng cơn lay động mấy cụm hoa hồng.
Văn lập lại câu hỏi, có vẻ nghiêm trọngAnh Thành đã có vợ, chị chấp nhận? Tôi trả lời: Chấp nhận cái con khỉ gì, thật ra tôi liên hệ với Thành về phương diện tình dục nhiều hơn tình cảm.
Văn làm tỉnh. Có lẽ lần đầu hắn bị đối phương ăn nói quá bạo.Tôi bước vào phòng ngủ, nằm vật xuống giường. 
Tôi đã nhiều lần thầm nhủ với lòngmình. Đừng yêu Thành, đừng bao giờ yêu một người đàn ông đã có vợ. Ma quỷ nào đã đưa tôi vào cuộc tình này. Người ta có thể liên hệ với nhau chỉ vì vấn đề xác thịt mà không cần có tình yêu? Nhiều lần tôi tự hỏi và tự trả lời. Được chớ sao không. Nhưng thật tình mà nói, càng gần gủi Thành, tôi cảm thấy yêu hắn. 
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc cướp chàng từ tay một người đàn bà khác. Dù rằng ở xứ này, chuyện đó không có gì phản lại đạo đức hay luật pháp.
Nhưng chính cả Thành cũng không muốn bỏ vợ. Có lần Thành nói, thời buổi này đàn ông bị vợ bỏ hơi nhiều. Nhưng vợ tôi đã hết lòng lo lắng cho tôi khi tôi bị tù cải tạo. Ra tù, nàng hy sinh ở lại, lo cho tôi đi. Làm sao tôi có thể bỏ rơi người đàn bà ấy cho được chứ.
Tôi đau buốt cả tâm can nhưng cố làm ra vẻ như không có gì. Tôi nói, tôi cũng hiểu. Tôi đâu có dại gì đi chia xẻ tình yêu với người khác. Cặp bồ với ôngcho vui vậy thôi. Tôi chỉ là một người tình Part time, người tình temporary, còn vợ ông mới là người tình Full time, người tình Permanent.

Văn gõ cửa. Hắn khen phòng ngủ của tôi trang hoàng dễ thương quá. Hắn bước đến ngắm  bản chụp lại bức tranh Sun Flowers treo trên tường. Hắn nói, mười bốn đóa hoa giá bốn mươi triệu. Tôi cười, vì nó giá bốn mươi triệu nên tôi mua về treo, chứ thật ra tôi không biết thưởng thức tranh. Nhưng có một lần tôi nhận thấy, màu sắc của bức tranh thay đổi tuỳ lúc. Ánh sáng ban ngày tạo cho bức tranh một vẻ đẹp khác. Đèn ngủ mờ mờ ban tối, tạo cho tranh một vẻ đẹp khác. Văn nói, thiệt vậy sao, chắc có ngày tôi phải vô đây để ngắm bức tranh thay đổi từ sáng... cho đến tối.
Tôi cười nói thiệt vậy sao.
Văn bước đến gần tôi, hỏi nhỏ. Hồi chiều chị nói mối liên hệ giữa chị Nguyệt và anh Thành không hẵn chỉ vì tình yêu?
Tôi ngó vào mặt hắn. Đó là chuyện riêng của tôiÔng có điều gì thích thú?
Hắn cười hề hề. Nếu Nguyệt ngủ một mình sợ ăn trộm, tối nay tui ngủ trong phòng này cho vui.
Dưng không thằng cha này động lòng tà. Nhưng cái body của hắn không khơi được lòng tà của tôi.Gương mặt hắn trông rất ugly. Tôi nói, nếu ông không care thì tôi ngủ trên giường, ông ngủ dưới thảm.
Hắn cười hì hì. Nếu Nguyệt không care, thì tôi cũng đâu có care.
Tôi nói, thiệt vậy sao... cha nội. Nếu tôi không chịu, ông đừng có làm bậy bạ, ở tù mục xương nhe không. Tôi cho ông ngủ trong phòng tôi tối nay đó. Nhưng ông phải hứa với tôi, ông không được làm gì bậy bạ à nhe không.

NGUYỄN THẠCH GIANG
 
NGƯỜI TÌNH PART TIME – Kỳ 3

Một cách kể chuyện cực thực vượt mức trần trụi. Hơn một mô tả hiện thực, là một quậy phá bằng chữ không kiêng dè mỹ tục. [Trần Vũ]


    
Văn lật đật chạy về phòng ôm cái gối và cái mền thảy xuống thảm. Tôi nói ông có muốn nghe nhạc hay xem tivi cứ tự nhiên. Hắn nói có bộ phim mới ra, vừa mướn hồi chiều, Nguyệt có muốn xem không. Tôi nói thôi, coi phim bộ kéo dài quá, tôi làm biếng lắm. Văn bước đến mở tivi. Tôi vớ một tờ báo tìm đọc mục tử vi trong tuần. Số hạp 2, 17, 28. Tôi ngẫm nghĩ vé số Cali cần đến 6 con. Ở đây chỉ có 3, trúng được 5 đồng. Vừa đủ một tô phở và một đồng tiền tip. Văn hỏi Nguyệt đang đọc gì mà cười khoái trá vậy. Tôi nhận thấy hắn thừa cơ hội không gọi tôi bằng chị nữa. Tôi hỏi ông tuổi gì? Dương Cưu. Bạn sẽ có dịp gặp gỡ một người khác phái. Tình yêu sẽ nảy nở nếu bạn biết cách. Tin tức ở xa mà bạn mong đợi sẽ đến. Văn cười, đúng ghê, tôi cũng hay coi tử vi báo này. 
Tôi nói đúng dễ sợ. Thầy bói nào tài quá. Một trăm ngàn người đàn ông tuổi Dương Cưu ở thành phố này sẽ có tình yêu… nếu làm đúng cách.
Cả hai đứa tôi cười khúc khích.
Tivi đang chiếu một cảnh làm tình. Đây không phải là phim dành cho người lớn. Tuy vậy, đối với đồng bào Việt Nam, nhất là dân Việt Nam từ Việt Nam mới qua, chưa quen với phim ảnh Mỹ, cảnh này cũng rất xấu hổ. Văn ngó tôi, cái bộ mặt thấy ghét. 
Tôi nói, ba cái quỷ quái này đâu có lạ lùng gì mà ông ngó tôi.
Hắn cười một cách khả ố. Bình thường Nguyệt có vẻ rất đàng hoàng tử tế. Có những lần tôi thấy Nguyệt mặc áo dài, đứng từ xa cứ tưởng là một nữ sinh trung họcCó lần tôi thấy Nguyệt nhảy New Wave. Có lần mặc quần jean rách đít đi chợ trời. Nguyệt mang hai hình ảnh thật tương phản.
Tôi nói, đôi lúc tôi cũng cảm thấy như vậy. Ngày xưa, có một lần người yêu của tôi đã nói tôi là kết hợp của một bên là dở, một bên là cái hay. Một nửa con người tôi là ma quỷ, một nửa là thiên thần.
Văn nói, phân nửa thiên thần đó để cho ông Thành. i xí phần ma quỷ.
Tôi nghĩ bụng, thằng cha mặt mày xấu xí, ăn nói có duyên ghê!
Văn đứng dậy trở mình. Không quen nằm dưới thảm, thấy đau lưng quá trời. Tôi nói, thôi đừng làm bộ cha nội. Nếu ông muốn ngủ trên giường, tôi cho ông ngủ. Nhưng tôi nói trước, không có chuyện gì xảy ra đâu à nheÔng phải hứa danh dự với tôi, là ông không dùng võ lực. Hắn nói, OK, tôi hứa. Tôi hứa là chẳng làm gì, ngoại trừ khi nào bà muốn. Tôi xí một tiếng dài, còn lâu.

Buổi sáng lúc thức dậy tôi hỏi đêm qua ông ngủ có ngon không. Thằng cha cái miệng chót chét. Ngủ ngon ơi là ngon. Làm một giấc từ đầu hôm tới sáng bét. Ai đời trai gái nằm chung, mà mạnh ai nấy ngủ. Nói chuyện này ra, đâu có ai tin.
Tôi đánh phủ đầu. Ông đừng có nhiều chuyện. Ông mà đi nói với ai, coi chừng tôi à nhe. Thôi đi tắm rửa, tôi đãi ông ăn sáng, coi như trả công... canh chừng ăn trộm giùm tôi tối hôm qua.

Tối thứ Bảy tuần sau, Văn tìm cớ vô phòng tôi cà kê dê ngỗng. Nhìn gường mặt của hắn, tôi hiểu anh chàng muốn gì. Tôi nói, chớ bộ tối nay ông định vô đây... rình ăn trộm nữa hả. Văn cười hóm hỉnh. Rình ăn trộm cái kiểu đó riết rồi ghiền. Tôi hỏi vậy chớ vợ chồng ông chủ nhà đi chơi về chưa. Hắn nói có lẽ tối nay không về. Nhưng chuyện đó chẳng ăn nhằm gì. Tôi ngủ trong phòng Nguyệt, đâu có chuyện gì xảy ra. Tôi nói, chẳng ăn nhằm gì nếu tụi mình còn cu ky. Ông thì đã có đào, tôi thì có kép. Bể chuyện, đâu có ai tin. Hắn cười, thì đem mùng mền chiếu gối ra làm chứng. Tôi nói ông Văn coi vậy mà có óc hài hước lắm đó nhe. Hắn nói, suốt tuần qua vừa làm việc, tui cứ cười khan hoài, mỗi khi nhớ tới đêm thứ bảy tuần rồi. Thiệt tình hồi đó tới giờ, tôi chưa thấy ai tiếu lâm như bà.
Nằm được một lát, Văn kiếm cớ than nực, than nóng quá. Hắn đòi cởi áo ngủ cho khỏe. Tôi thấy trước mắt anh chàng này đang đi từng bước, từng bước một. Và để chứng tỏ với đối phương bản lãnh cao cường của mình, tôi nói, ông muốn cởi áo, hay cởi truồng cũng được. Hắn chỉ chờ có thế.
Tôi chê em bé của ông xấu xí quá. Hắn không hiểu, theo hỏi dò. Tôi nói, ông lấy quyển sách dành riêng cho người lớn, đem so sánh thì hiểu liền. Hắn cười giả lã. Người Việt Nam mình giống như tui thiếu gìĐâu có saocũng vậy thôi. Tôi nói, ông nên đến bác sĩ nhờ cắt bỏ phần da thừa đó đi. Ông nghe lời tôi, sẽ thấy sự khác biệt. Dễ lắm, bác sĩ làm trong ba mươi phút là xong. Không đau đớn gì cả.
Hắn làm thinh, có vẻ không tin lời tôi nói.
Tuần sau Văn tìm tôi khoe là vừa đi  bác sĩ về. Bác sĩ chích thuốc tê, làm chừng 15 phút. Ngồi nghỉ một chút, rồi lái xe về nhà như chẳng có gì. Văn đưa tôi xem, nhưng băng keo bít kín tôi chẳng thấy gì.
Buổi tối hắn mò vào phòng tôi, đòi rình ăn trộm. Tôi trợn mắt, thân thể ông như vậy mà cũng chộn rộn. Hắn nói, đâu có sao. Văn theo năn nỉ, cho được ôm tôi mà ngủ. Tôi bằng lòng nhưng cho hắn biết trước là chỉ bấy nhiêu đó thôi… chứ không được đi xa hơn nữa.
Lúc gần sáng tôi nghe tiếng động khác lạ. Mở mắt ra nhìn kỹ. Văn đang tập thể dục. Tôi kêu trời, ông đang làm cái gì vậy. Hắn nóidưng không giữa đêm em bé thức giấc. Đau thấu trời. Tôi ôm bụng cười lăn chiêng, lăn ngữa.
Văn vào phòng tôi rình ăn trộm riết rồi thành thói quen. Nhưng chẳng có việc gì xảy ra. Không phải vì tôi muốn giữ gìn nhưng bởi tôi không yêu được hắn. Có một lần giữa đêm Văn cố tình làm dữ, hắn dùng sức lực cố yêu tôi một lần cho thỏa. Tôi nói với hắn như vầy. Sao ông dở quá vậy. Ông không biết dùng lý trí để kềm hãm dục vọng. Nếu ông đạt được tôi đêm nay, ngày mai mặt mũi nào mà nhìn nhau đây. Nếu ông thỏa mãn được lúc này, ông gieo cho tôi một cảm giác tội lỗi suốt đời. Tôi gìn giữ cho ông và cho tôi không bị người ta nguyền rủa là đồ phản bội.
Văn nằm im và không còn đè tôi nữa. Nhưng qua gương mặt của hắn, những lời nói của tôi chỉ là những lời đạo đức giả.
Hắn trở nên ngoan ngoãn như lúc đầu được một thời gian ngắn. Một đêm hắn lại dở chứng cũ, lần này rất quyết liệt. Tôi lấy khăn tắm đậy ngang và bảo hắn tưởng tượng như đang làm tình. Hắn cũng đi được đến nơi đến chốn. Tôi nói đây là mức độ xa nhất mà tôi có thể chấp nhận. Hắn cũng bằng lòng như vậy.
Sự liên hệ giữa tôi với hắn cứ như vậy kéo dài một cách êm đẹp. Và bằng cách đó, tôi đã trấn an được lương tâm của mình. Tôi không mang mặc cảm tội lỗi. Đâu có gì xảy ra đâu. Cuộc làm tình chỉ như trò giả ngộ.

--oOo--

Cuộc tình Full time giữa tôi và Thành đang đến hồi sóng gió. Dẫu sao đây cũng là điều tôi tiên liệu trước từ lâu. Thằng con Thành tình cờ tiết lộ cho tôi biết mẹ nó đang tìm cách vượt biên. Tôi không cảm thấy bất ngờ với cái tin này, nhưng có hơi giận Thành vì nghĩ hắn cố tình dấu diếm.
Buổi sáng đi ăn với chàng mà trong lòng cứ hậm hực. Tôi bỗng dưng đổ quạu khi đứng chờ chàng đóng thùng gởi quà về cho vợ. Không phải vì thùng quà quá bự, hay tại vì chờ lâu. Tôi đâm quậu có lẽ vì biết mình sắp sửa mất job. Thành hiểu ý, cố làm lành, nói diễu chọc cười. Nhưng tôi không vui nỗi, bỏ về ngang.
Bước vào nhà 
cơn bực tức vẫn còn, lại bắt gặp ngay cảnh ông Văn ôm đào mùi mẫn ở sofaGặp tôi Văn có ý ngượng, ngồi ngay ngắn, nhưng con nhỏ đó coi như pha, cứ tự nhiên ôm ấp người tình. Nó làm tôi tức cành hông. Tôi xí dài trong bụng, kép của nhà ngươi, tối nào cũng bị ta hành hạ dày vò.
Có sự hiện diện của tôi ở nhà, Văn lúng túng thấy rõ. Hắn kiếm cớ dẫn bồ đi chơi. Tôi cố tình chọc tức con nhỏ đó. Tôi có những cử chỉ âu yếm và xuống giọng nhõng nhẽo với Văn. Hắn bước ra cửa mà còn luống cuống. Con nhỏ đó nhìn tôi bằng một cặp mắt dễ ghét.

Trời lại đổ mưa khi cuộc tình tôi gặp nhiều sóng gió. Nước mưa rơi ào ào làm tươi mát cây cỏ nhưng không cuốn trôi được mùi hương của nhân tình. Trời mưa làm tôi thèm hơi ấm của người yêu hơn bao giờ hết. Và cảm thấy xót xa khi phải chọn một quyết định.
Tôi gọi điện thoại cho Thành và dài dòng nói với hắn rằng “cuộc tình của chúng mình đã đến hồi cuối.” Tôi đã biết cả rồi và đã có một quyết định. Tôi mong vợ ông sớm qua đây, để ông có dịp đền ơn người đàn bà mà ông kínhtrọng.
Thành ơi! Hãy quên đi cuộc tình của mình. Nếu không, hãy cố giữ kín hương ân ái cũ trong trí nhớ.
Một phần đời của ông và tôi chỉ đôi ta biết mà thôi.
Trời vẫn còn mưa và tôi vẫn còn thèm hơi ấm người tình. 
Người tình full time vừa ly dị, mà người tình part time còn đi chơi với đào chưa về.
Tôi mang cảm giác của một người thất tình. Tôi nghĩ thầm, nếu ngày trước mình lập gia đình sớm và có con sớm. Và nếu con cái mình cũng ham vui như cha mẹ của nó thì giờ đây đã là bà nội, bà ngoại rồi cũng nên. Nghĩ đến đó tôi thở dài. Làm bà nội, bà ngoại mà còn thất tình, thiệt là chẳng giống ai.
Tôi ngồi chờ Văn cho đến khuya mà hắn vẫn chưa về. Tôi định bụng tối nay sẽ cho chàng tất cả. Tối nay tôi sẽ yêu chàng thiệt tình chơ không yêu giả bộ như trước.
Tôi nghe tiếng Văn mở cửa. Tôi bật đèn và mở cửa sẵn sàng đón chàng vào.
Tôi nghe tiếng hắn đi tắm. Tôi chờ đợi. Tôi nghe tiếng tích tắc của đồng hồ  tiếng đêm tĩnh mịch. Tôi bước đến cửa phòng nhìn sang phòng chàng. Tôi muốn đến gõ cửa lôi chàng ra. Đèn trong phòng chàng chợt tắt. Tôi nghe tiếng của đêm tĩnh mịch và tiếng cô đơn đời đàn bà.
Tôi trở lại giường nằm. Đùng một lúc tôi mất cả người tình permanent lẫn người tình temporary. Tôi cảm thấy buồn một chút. Không phải vì mất người yêu, mà bởi chợt nhận ra mình đã quá chai đá. Chai đá một cách trơ trẽn.

NTG, 1988
(Hết)

Trần Vũ đánh máy lại tháng 8-2018 từ bản in trong tạp chí Văn của Mai Thảo số tháng 3-1988, trang 33 đến 46.


Saturday, August 18, 2018

TẮM MỸ NHÂN NGƯ




Nguyễn Thạch Giang


Hè này hai vợ chồng anh Tám dẫn mấy đứa con về Việt Nam chơi sẵn dịp chị Tám sửa sắc đẹp. Chị muốn xăm lại cặp chân mày và xóa vết nhăn ở đuôi con mắt. Mấy năm qua anh chị kiếm được kha khá nhờ đầu tư địa ốc đúng lúc. Chị cũng muốn cất lại căn nhà của cha mẹ ở dưới quê đâu miệt Đồng Tháp, cất nhà mới thiệt lớn thiệt đẹp chớ rồi cũng để đó không ai ở, anh em chị từ lâu đều ở Mỹ.
Anh Tám có hẹn với anh Tư lần này về hai anh em mình đi "Tắm mỹ nhân ngư" cho biết mùi đời với người ta. Anh Tư là người lối xóm bên Mỹ ở cái vùng thung lũng điện tử này, cái vùng mà mấy ông nhà báo đặt cho nó cái tên mỹ miều là "Thung lũng hoa vàng" mặc dầu anh chẳng bao giờ thấy hoa vàng ở đâu.
     
Sáng sớm anh Tám đã đến nhà anh Tư gõ cửa, anh từ quê vợ miệt vườn Đồng Tháp đáp chuyến xe sớm lên Sài Gòn gặp anh Tư. Hai anh có hẹn cùng nhau dấu vợ đi Vũng Tàu "tắm mỹ nhân ngư", lúc đầu anh không hiểu tắm mỹ nhân ngư là tắm làm sao, tưởng gì té ra đó là "tắm ôm". Ở Việt Nam thì đàn ông rất thích ôm, nếu làm thống kê có thể đứng đầu thế giới, có thể lập kỷ lục ghi vào sách Guinness. Hết bia ôm rồi tới cà phê ôm karaoke ôm ngủ ôm, bây giờ thêm cái màn "tắm ôm". Tắm ôm thì đàn ông thế giới đã biết từ lâu rồi, hai người đứng dưới vòi hoa sen hay ngâm mình trong bồn tắm vừa tắm vừa ôm hay muốn làm gì thì làm...tự nhiên. Còn cái màn "tắm mỹ nhân ngư" này thì chỉ ở Việt Nam mới có, tắm ngoài biển đàng hoàng vừa tắm vừa ngắm cảnh vừa ôm ... nàng tiên cá.
       
Vợ anh Tư ra mở cửa, chị Tư cũng trạc tuồi vợ anh Tám, trong khi chị Tám lúc nào cũng chú trọng bề ngoài ăn mặc hợp thời trang xài hàng hiệu thì chị Tư lại thích làm từ thiện. Một năm đôi ba đợt chị đóng tiền góp phần quà cho người già cả neo đơn. Vừa gặp anh Tám là chị không bỏ qua cơ hội.
- Anh Tám, đang có đợt giúp người nghèo mổ mắt cườm, anh giúp một phần đi.
- Một phần là bao nhiêu?
- Mổ mắt cườm cho một người khoảng ba trăm.
Anh Tám móc túi, tui không có sẵn tiền, thôi tui giúp nửa con mắt chị phụ nửa con nhe.
Chị Tư cười hề hề, "Rồi hai ông tính dẫn nhau đi đâu đây?"
- Đi kiếm cái gì ăn trước rồi đi lòng vòng thăm bạn bè thăm người xưa cảnh cũ.
- Đi ăn hủ tiếu Thanh Xuân đi, mà ăn hủ tiếu khô mới ngon.
Anh Tư từ nhà trong bước ra kéo anh Tám đi cho lẹ. "Đứng đây một hồi bả hỏi linh tinh rồi bả đòi đi theo thì bỏ mẹ".
         
Hai ông bước ra đường đón taxi. "Chú em làm ơn cho tụi tui tới quán hủ tiếu Thanh Xuân khu chợ cũ". Anh Tư nói mình đi ăn hủ tiếu về bả có hỏi mà biết đường trả lời. Bả thì lúc nào cũng hủ tiếu, mà phải là hủ tiếu Thanh Xuân chánh gốc, mấy chục năm rồi mà cứ mãi ... Thanh Xuân.
Anh tài xế taxi thấy hai ông khách có vẻ hơi là lạ, đoán là Việt kiều chắc ở bển mới về. Anh mới từ quê lên mấy tháng nay, chạy taxi chớ thiệt tình cũng chưa biết hết cái thành phố Sài Gòn rộng mênh mông này. Khu phố nào mà chẳng có quán hủ tiếu, anh cũng chẳng biết cái chợ nào là cái chợ cũ, chạy quanh co một hồi anh thả hai ông khách xuống quán hủ tiếu "Thanh Tâm chính gốc", hai ông khách Việt kiều đứng ngó ngó rồi cũng bước vô. "Ủa Thanh Xuân sao bây giờ lại Thanh  Tâm?"
Ăn xong hai ông đón taxi ra bến Bạch Đằng tìm trạm tàu cao tốc. Nghe tiếng đồn đã lâu giờ muốn đi Vũng Tàu bằng đường biển xem sao, ngó cảnh biển chắc cũng thú vị. Lúc chờ mua vé, anh Tám bỗng hơi lo hỏi anh Tư "không biết trên tàu có phao cấp cứu an toàn không anh?". Anh Tư nhìn quanh thấy hành khách toàn Tây ba lô nói trấn an "chắc không sao đâu, Tây ba lô nó còn không sợ".
                   
Đến Vũng Tàu hai ông bạn tìm mướn khách sạn sau đó thì đi ăn trưa. Còn sớm chán, chưa tới giờ hẹn với nàng tiên cá để đi tắm mỹ nhân ngư. Lâu ngày trở lại thành phố biển này sao mà nó khác lạ nhìn không ra, từ cảnh vật cho tới con người. Về phòng khách sạn chưa kịp ngã lưng đã có tiếng gõ cửa. "Mấy anh có muốn mấy em lên mát xa thư giản chút không anh, học sinh giờ nghỉ hè kiếm thêm tiền phụ gia đình". Một thanh niên trẻ có lẽ làm trong khách sạn mời mọc. Anh Tám lắc đầu định từ chối thì anh Tư lên tiếng, "học sinh thiệt hả". Anh chàng thanh niên cười cười trong bụng nghĩ cha ơi sao hỏi câu gì nghe mà ngố vậy cha. Anh Tư vỗ vai anh Tám.
- Hay là anh xuống dưới chơi chút chừng một tiếng trở lại, tự nhiên tui thấy đau lưng.
Anh Tám cười hê hê "hèn gì bà xã ông giữ ông khít rim, giữ khít rim vậy chớ không lợi với ông".
Anh Tám nghĩ đi đâu bây giờ đây giữa trưa nắng chang chang, đi một mình lang thang sao mà chán mớ đời. Anh nói với cậu thanh niên trẻ chuyên đưa đường dẫn mối.
- Ông này thì đắm lưng còn tui thì cần một người bạn gái để tâm tình, không cần đẹp chỉ cần người đó hơi ốm tóc dài và có một chút mê thích nhạc và thơ.
Có lẽ đây là lần đầu nghe một ông khách có yêu cầu không giống ai, nhưng có hề chi, khách hàng là thượng đế, muốn cách gì em cũng chìu. Anh chàng thanh niên nói hai anh chờ chút em trở lại.
 
Không đầy mười phút sau anh chàng thanh niên trẻ trở lại cùng một cô gái dáng hơi ốm và có mái tóc hơi dài (không dài lắm như ý anh Tám muốn, nhưng con gái Việt Nam tóc dài chấm đít giờ tìm đâu ra, ngoại trừ mấy cô mang tóc giả múa minh họa trên sân khấu). Anh ta khều anh Tám nói nhỏ: "anh cho em xin một triệu, phí dịch vụ đi chơi một giờ, tiền bo thì tuỳ anh". Anh Tám lẳng lặng móc bóp, bởi anh cũng hiểu luật lệ ở đây là "tiền trao cháo múc".
Anh Tám rất mê thơ, mê từ hồi còn học trung học. Mấy năm nay anh nhảy ra làm thơ, tuần nào anh cũng có thơ đăng trên Facebook và trên mấy trang văn học trên Internet. Bà xã của anh gặp ai cũng khoe, "ảnh là nhà thơ".
Nhà thơ và nàng thơ đi dọc theo con phố nhìn ra biển tìm cảm xúc làm thơ, nhưng trời nắng quá hai người tìm quán nước ghé vào.
- Anh tên Tám còn em tên chi?
- Dạ em tên Mộng Cầm.
Anh Tám bỗng giật mình khi nghe em nói em tên Mộng Cầm. Công nhận người ở Việt Nam bây giờ nhanh thiệt, mình mới vừa nói muốn quen một cô thích thơ, có ngay nàng "Mộng Cầm". Anh thử tài cô nàng ngâm hai câu thơ của Hàn Mạc Tử.
"Ai mua trăng tôi bán trăng cho...
Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ..."   
Cô nàng như một diễn viên nhập vai nắm tay nhà thơ, mắt lim dim môi lúng liếng.
"Ai mua trăng tôi bán trăng cho...
Chẳng bán tình duyên...ước hẹn hò".
- Không bán?
- Không.
- Không mua được bằng tiền?
- Không.
- Không mua được bằng tiền nhưng mua được bằng rất nhiều tiền?
Cô gái cười khúc khích đưa tay nhéo nhẹ nhà thơ. Nàng nhìn vào mặt anh chàng khờ khạo. "Nếu biết rằng em đã có chồng...trời ơi người ấy có buồn không..."
- Buồn năm phút.
Cả hai cùng bật cười, nhà thơ bỗng hỏi một câu (có thể nói hơi ngớ ngẩn).
- Em đã có chồng?
Cô nàng lại nắm tay nhà thơ, đôi mắt nhìn vào cái mặt hơi khù khờ nói như hát "Tình là tình nhiều khi không mà có. Tình là tình nhiều lúc có...như không"
Anh nhà thơ vỗ tay tán thưởng miệng khen cô nàng duyên quá là duyên. Anh lại muốn thử tài cô gái trẻ.
- Anh đố em câu này, em mà trả lời đúng anh thưởng em cái iPhone đời mới. Đố em tên thật của nhà thơ T.T.K.H. là gì?
Cô nàng cười rộ, thiệt nhe, anh hứa thì giữ lời nhe.
- Thiệt đó.
Anh nhà thơ chờ cô nàng sập bẫy, chủ tịch hội nhà thơ sợ còn chịu thua em sức mấy.
- Nhưng anh đâu có mang theo cái iPhone ở đây, em mà nói đúng rồi anh đi mất tiêu em biết anh ở đâu mà tìm.
Anh nhà thơ hơi khù khờ chợt nhận ra cách gì thì mình cũng thua cô gái trẻ nầy, chợt có tiếng điện thoại reo vang. "Ông đi đâu mà lâu dữ vậy, nàng tiên cá đang chờ".
Nhà thơ móc hết mớ tiền lẻ trong túi, nói một cách lịch sự: "em giữ chút này coi như quà của anh, rất vui khi quen em hôm nay".
Cô gái trẻ kéo anh chàng khù khờ lại gần nhẹ hôn lên má, "cám ơn anh! Chúc anh vui".
Nhìn cô vội bước đi anh thấy vui vui, cô nàng cũng khá là duyên đó chớ.
 
Nàng tiên cá Vũng Tàu không được đẹp như sự tưởng tượng của hai ông khách. Một cô mắt hí lại sún  răng.  Một cô thì đen tướng tá như đàn ông, chắc suốt ngày bơi lội ngoài biển đóng vai người cá. Nhưng tiền nào của đó, đâu phải đại gia mà mấy ông đòi đẹp như "Mỹ nhân ngư của Châu Tinh Trì".
Anh Tám lấy trong túi xách ra hai cái quần ngắn loại quần thể thao của thằng con cho mượn, nó đẻ ở Mỹ cao to anh mặc có hơi rộng, anh Tư bụng bự nên không có vấn đề. Thằng nhỏ còn trẻ thích màu mè, cái quần của anh màu vàng chanh còn cái quần của anh Tư màu cam nổi bật trong đám người tắm biển hôm nay. Lúc hai ông từ phòng thay đồ bước ra mọi người đều ngó, nàng tiên cá thì cười khúc khích khi thấy ông nhà thơ vừa đi vừa vịn cái quần (kẻo tuột).
Hai cô nàng thủ sẵn hai cái phao loại cổ điển (không tốn tiền mua, đó là cái ruột xe Huê kỳ thời hồi đó). Bốn người dẫn nhau xuống biển ... tắm. Biển Vũng Tàu đông nghẹt người, chen lấn xô đẩy mạnh ai nấy tắm. Hai nàng tiên cá biểu diễn vừa bơi vừa múa ngụp lặn trèo lên ngồi xuống cái phao như diễn viên đoàn nghệ thuật múa nước. Anh Tư tranh thủ lâu lâu "ôm" nàng tiên cá một cái, nhưng anh không phải dân thủy thủ lại ít khi tắm biển, vừa lội vừa ôm mỹ nhân ngư coi bộ hơi khó, anh một tay ôm cái phao, tay kia quơ quào bậy bạ. Có mấy cặp nam thanh nữ tú bơi gần đó cứ đưa mắt nhìn. Một cô gái trẻ bơi đến gần anh nhìn cho rõ, cô trề môi quay sang  nói với cô bạn "ông già". Ủa lạ chưa kìa, già thì sao em, em không nghe người ta nói càng già càng dẻo càng dai đó sao.

Anh Tư thấy cái quần tắm màu vàng chanh trôi phập phều gần bên, ngó sang anh Tám thì y như rằng, anh chỉ cho nàng tiên cá thấy nhà thơ bị sút quần, cô nàng cười hô hố mấy người bơi gần trố mắt nhìn. Nhà thơ cười bẽn lẽn, cái quần hơi rộng, cũng may ông thấy kịp, nó mà trôi mất mẹ tui không biết làm sao lên bờ.

Lúc tắm nước ngọt thay quần áo trở ra, hai ông bạn đã thấy hai nàng tiên cá đã sẵn sàng đang đứng chờ... tiền bo. Trên đường trở về khách sạn, ngang qua mấy hàng đồ biển hai nàng rủ rê hai anh vô ăn. Hai em vốn là người cá nên nhìn hai em ăn ngao sò ốc hến...thấy mà thèm. Cô nàng răng sún chợt lên tiếng hỏi.
- Hai anh ở Mỹ tiểu bang nào vậy?
Rồi, cái gốc Việt kiều bị lộ hàng. Cô nàng tiên cá da ngâm đen tướng như lực sĩ điền kinh, cầm tay anh Tư nói tình tứ.
- Anh có người bạn nào...giống như anh...mà còn độc thân làm mai cho em.
Nghe cô nàng nói cũng thấy thương, nhưng anh nghĩ bụng em là người cá qua đó làm gì, bên đó đâu có mấy cái màn tắm mỹ nhân ngư như ở đây đâu em. Anh nói với cô nàng:
- Qua đó chi buồn lắm em, ở Vũng Tàu vui hơn.

Lúc lên xe trở về Sài Gòn, anh Tám nói với anh Tư  "trước khi về Mỹ mình trở ra tắm một lần nữa".
Anh Tư trố mắt kinh ngạc.
- Ông khoái cái màn tắm ôm này rồi hả, mà tui có thấy ông ôm con khỉ gì đâu.
- Mình đã lâu lắm rồi mới trở lại Vũng Tàu, nhìn biển nhìn núi sao mà nhớ ngày xưa đến nao lòng. Giờ lớn tuổi trở về biển của một thời tuổi trẻ, giữa trời nước mênh mông bên cạnh một nàng tiên cá, mình chợt có một tứ thơ rất lạ, mình muốn trở lại tìm cảm xúc để hoàn thành bài thơ.
- Tắm ôm.
- Không, thơ chớ có phải phóng sự đâu mà đặt tựa cho sốc giựt tít câu view. "Tắm Mỹ Nhân Ngư".

















Sunday, August 12, 2018

VỤ ÁN THỊ ĐẦM



Nguyễn Thạch Giang


Thị Đầm là trẻ lang thang đầu đường xó chợ trôi giạt về làng Tân Quy này ăn xin lòng thương hại của mọi người. Ngày đầu mới tới đây, nó là một đứa trẻ bẩn thỉu gầy nhom mình mẩy đầy ghẻ chốc. Hỏi nó cha mẹ mầy đâu, nó chẳng biết. Hỏi nó tên gì, nó lắc đầu, nó không có tên. Nó sinh ra trên cõi đời này không được ai thừa nhận. Bà hội đồng Khiêm thấy nó bơ vơ côi cút tội nghiệp đem về nuôi, đặt cho nó cái tên Đầm, vì bà thấy nó có đôi mắt to đen sóng mũi cao như mấy cô đầm.

Trong làng Tân Quy này ai cũng biết gia đình ông hội đồng Khiêm. Cha ông vốn là một địa chủ, nhưng anh em ông theo Tây học, con cái ông đều đi học bên Pháp từ lâu sống luôn bên đó không về. Ông hội đồng Khiêm chết sớm khi vừa mới sáu mươi, bà Khiêm sống cô quạnh trong căn nhà rộng lớn cùng cô Năm là đứa em gái của bà không có chồng. Hai ông bà hội đồng không nuôi đầy tớ, chỉ nuôi cháu trai cháu gái, tuy họ cũng làm công việc nhà như người ăn kẻ ở, nhưng ông bà đối xử như con cháu, cũng cho đi học, đến tuổi trưởng thành cũng dựng vợ gả chồng cho họ. Thị Đầm sống trong căn nhà dưới bếp cùng họ phụ giúp dọn dẹp lo cơm nước rồi nương theo đó mà khôn lớn.

Thời gian thắm thoát thoi đưa...bà hội đồng Khiêm và cô Năm nay đã là hai bà già tuổi ngoài bảy mươi. Đám cháu người lấy chồng người lấy vợ ra ở riêng, trong nhà chỉ còn thằng Tèo và thị Đầm nay đã là một cô thiếu nữ. Thị Đầm từ nhỏ sống lẩn quẩn trong căn nhà xưa rộng lớn thường một mình vui chơi trong khu vườn âm u tĩnh mịch.
Hôm nay nhà có giỗ cúng cậu Hai, bà hội đồng sai thị Đầm đem một dĩa trái cây và một dĩa bánh ích ra ngoài mã cậu Hai cúng. Cậu là con trai lớn của ông bà hội đồng, cậu qua đời khi vừa đậu tú tài, lúc đang sửa soạn đi Tây du học thì lâm trọng bệnh. Mộ cậu nằm trong khu mồ mã giòng họ tuốt góc vườn sau. Thằng Tèo mấy hôm rày đã làm cỏ dọn sạch sẽ và quét vôi mấy ngôi mộ rồi.
Thị Đầm đốt nhang rồi quỳ trước mộ cậu Hai cúi lạy, lúc đứng lên thấy một người thanh niên mặc đồ Tây trắng nhìn nàng mĩm cười. Người ấy bước đến dĩa bánh ích lấy một cái lột bỏ lá chuối cầm ăn. Thị Đầm định hỏi cậu là ai thì bất chợt không thấy người thanh niên đó đâu cả, nàng nhìn quanh không thấy ai. Bốn bề im vắng, lòng hoang mang tự nghĩ không lẽ mình nằm mơ. Thị Đầm bước đến hái mấy bông hoa dại bên chòm mã đem về chưng trong phòng.
Buổi tối lúc quét dọn bàn thờ thị Đầm bỗng giật mình khi nhìn bức ảnh cậu Hai, sao mà thiệt là giống người đàn ông nàng gặp ngoài mộ. Nàng cầm bức hình cậu Hai lên chùi, trái tim nàng bỗng đập thình thịch khi thấy hình như cậu mĩm cười. Từ hôm đó khi nào đi ngang bàn thờ của cậu nàng cũng len lén nhìn, và kỳ lạ làm sao! lúc nào nàng cũng cảm thấy cậu nhìn mình trìu mến.

Một hôm lúc lên nhà trên lau chùi bàn ghế, thị Đầm thấy thấp thoáng bóng một người đàn ông mặc đồ Tây trắng, nàng bước đến nhìn cho rõ hơn coi là ai, người ấy lẳng lặng bước ra ngoài rồi đi ra phía vườn sau. Thị Đầm đi theo đến cuối khu vườn nơi chòm mã thì người ấy dừng lại xoay nhìn nàng. Cậu Hai. Thị Đầm run lẩy bẩy, trống ngực đánh thình thịch. Cậu Hai bước đến ôm nàng vào lòng, thị Đầm mơ màng ngây ngất. Tiếng gà gáy làm nàng giật mình tỉnh giấc, thị Đầm đứng lên lầm lủi bước về nhà lòng lâng lâng một cảm xúc lạ kỳ.
Từ hôm ấy thị Đầm cứ mơ tưởng đến cậu Hai, ngày nhớ đêm mong lòng nàng không sao quên được hình ảnh cậu. Một buổi tối trời trong gió hiu hiu mát mẻ, nhớ cậu quá thị Đầm trằn trọc mãi không ngủ được, nàng lén nhẹ mở cửa đi ra vườn sau đến khu chòm mã thì thấy cậu Hai đang ngồi đó. Nàng  mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy cậu. "Cậu Hai! Em nhớ cậu lắm". Cậu Hai ôm siết thị Đầm hôn lên má nàng. "Anh cũng nhớ em lắm, tối nào anh cũng ngồi đây chờ em đến".

Từ đó cứ đêm đến, chờ mọi người ngủ say thị Đầm lén ra khu chòm mã sau vườn gặp cậu Hai. Lần nào về nàng cũng ra sàn nước sau bếp tắm trước khi đi ngủ, thằng Tèo lấy làm lạ không hiểu sao thị Đầm gần đây hay đi tắm đêm, trong bụng sinh nghi nó bắt đầu để ý. Một hôm nó bắt gặp thị Đầm nửa đêm mở cửa đi ra ngoài, nó lẻn đi theo sau. Thị Đầm đi tuốt ra vườn sau đến ngồi bên mã cậu Hai nói chuyện với người nào. Nó nhẹ bước đến gần. "Mấy hôm rày em bị cảm ho sáng ngủ dậy thấy người đau nhức lắm". Thằng Tèo nhìn quanh coi thị Đầm đang nói chuyện với ai, nhưng nó không thấy ai cả. "Bà mấy hôm rày cũng không được khỏe, có đi thầy Ba Tòng hốt thuốc Bắc. Tối nào em cũng bóp tay bóp chân cho bà và bà Năm". Hình như thị Đầm đang nói chuyện với cậu Hai, thằng Tèo nghĩ trong bụng, nhưng nó không thấy cậu đâu chỉ thấy thị Đầm ngồi một mình trong đêm vắng.
Thì ra bấy lâu nay thị Đầm lén lút đi tư tình với cậu Hai. Nó không nói với ai chỉ âm thầm theo dõi.
Một đêm kia nó bỗng giật mình khi nghe thị Đầm nói thì thầm: "Cậu Hai! Hãy ban cho em một đứa con, em muốn có một đứa con với cậu". Thị Đầm cởi quần nằm ngữa. Thằng Tèo bỗng thấy hứng tình nó tuột quần đến đè lên người thị Đầm, nhưng nó bị một người vô hình đẩy nó ra. Nó cố gắng nhiều lần nhưng không được, nó hiểu người ấy là cậu Hai.
Thị Đầm đi lầm lủi về nhà, thằng Tèo lẻo đẻo đi phía sau. Hai người ngồi bên lu nước tắm rửa, thị Đầm nói với nó: "Anh Tèo biết cả rồi, xin anh đừng nói với bà và bà Năm, tội nghiệp em".

Thị Đầm hôi cơm tanh cá, điệu bộ tướng tá nảy nở khác thường, điều này không qua được mắt hai bà già trong nhà. "Trong nhà này chỉ có hai đứa nó, không trước thì sau tụi nó cũng lấy nhau". Bà hội đồng Khiêm và cô Năm tánh tình rộng lượng lại thương thị Đầm và thằng Tèo như con cháu trong nhà. Thôi thì, hai đứa đã lỡ gian díu đến mang thai, giờ làm một cái lễ "phú phạt" cho hai tụi nó chánh thức nên vợ chồng.
Bà kêu thị Đầm và thằng Tèo đến bà hỏi chuyện, bà hỏi thị Đầm:
- Đầm, có phải mày mang thai với thằng Tèo phải không?
Thị Đầm ấp úng không dám nói, bà quay sang hỏi thằng Tèo:
- Tèo, mày lấy con Đầm có chửa rồi phải không? Hai đứa bây có chuyện gì phải khai ra cho thiệt, nếu  đúng vậy thì để bà tính làm lễ "phú phạt" cho hai đứa thành vợ chồng.
Thằng Tèo ngập ngừng ngó thị Đầm rồi nó nói:
- Dạ không phải, thị Đầm không có lấy con
- Nó lấy ai?
Thị Đầm nước mắt ràn rụa khóc nức nở: "xin bà tha tội cho con"
- Mày lấy ai?
Thằng Tèo run lập cập nói: "dạ thưa bà, đêm đêm thị Đầm lẻn ra sau vườn tư tình với cậu Hai"
Bà hội đồng Khiêm và cô Năm chưng hửng. "Cái gì, mày nói cái gì?"
Thằng Tèo kể rõ sự tình đẩu đuôi câu chuyện. Nó quả quyết là khi nó định đè thị Đầm, nó bị một người đàn ông cản trở, nó tuy không thấy nhưng nó có cảm giác có một người nào đó chạm vào nó. Bà hội đồng Khiêm và cô Năm tin lời nó nói, hai bà tin đó là sự thật, bà hội đồng tin là thị Đầm đã mang thai với người con quá cố của bà.

Câu chuyện thị Đầm đêm đêm lén đi tư tình với người đã chết mang thai chẳng mấy chốc lan truyền khắp xóm. Ngảy nào cũng có người đến nhà bà hội đồng Khiêm hỏi thăm cùng dòm ngó thị Đầm. Con của thị Đầm là cháu nội đích tôn của bà hội đồng Khiêm, rồi đây con của thị Đầm sẽ hưởng cái gia tài của ông bà, sẽ hưởng ruộng vườn cùng căn nhà hương quả.
Mấy người cháu trai cháu gái của ông bà hội đồng Khiêm bỗng chốc bị đẩy ra khỏi danh sách thừa hưởng gia tài của ông bà để lại. Họ cùng nhau bàn tính, nhất định đây là âm mưu của thằng Tèo vả thị Đầm. Hai tụi nó toa rập đặt chuyện hoang đường hòng chiếm đoạt gia tài của ông bà hội đồng Khiêm.
Họ cùng nhau đâm đơn kiện thị Đầm đặt điều dối trá lường gạt.

Trưởng thôn, trưởng làng cho triệu tập đôi bên phân xử. Một bên là những người cháu của ông bà hội đồng Khiêm, bên kia là thị Đầm và thằng Tèo cùng bà hội đồng Khiêm và cô Năm.
Trưởng thôn trình bày câu chuyện và nói phía nguyên đơn kiện thị Đầm và thằng Tèo bịa đặt dàn dựng. Trưởng làng hỏi thị Đầm:
- Thị Đầm, có phải thị hằng đêm lẻn ra khu mã tư tình với cậu Hai là người con đã chết của ông bà hội đồng Khiêm.
- Dạ bẫm phải.
- Tại sao thị lại đi đêm với người đã chết?
- Dạ bẫm, tại vì người đó đối xử với con rất tốt, dạ bẫm  tại vì con thương người đó.
Trưởng làng quay sang thằng Tèo:
- Tèo, có phải mày biết chuyện thị Đầm đêm đêm đi tư tình với cậu Hai?
- Dạ bẫm phải.
- Mày có  thấy lúc hai người ân ái không?
- Dạ bẫm con thấy thị Đầm tuột quần nằm ngữa, con có đến gần thì cảm thấy như có người đè trên mình thị Đầm.
Trưởng làng quay sang bà hội đồng Khiêm hỏi:
- Bà hội đồng, bà có khiếu nại gì không, bà có tin là thị Đầm mang thai với con trai đã chết của bà.
- Dạ bẫm tôi tin, tôi tin đó là cháu nội của tôi, tôi không có điều gì khiếu kiện.
Trưởng làng cùng trưởng thôn bước vào trong nghị án. Bởi vì gia đình bà hội đồng Khiêm chấp nhận đó là cháu nội của họ, trưởng làng bước ra tuyên bố thị Đầm trắng án.

Những người cháu của ông bà hội đồng Khiêm uất ức, họ không chấp nhận bản  án đâm đơn kiện lên quan tri huyện.
Quan huyện xem qua hơ sơ vụ án, vỗ bàn nói thật là hoang đường. Rõ ràng đây chỉ là một câu chuyện dàn dựng bịa đặt. Ngài cho người xuống làng Tân Quy điều tra. Bản báo cáo nói dân làng Tân Quy đâu đâu cũng bàn chuyện thị Đầm lẻn  đi đêm với người đã khuất. Mọi người ai cũng tin đó là chuyện có thật. Có người nói đó là một tai họa cho làng, thị Đầm sẽ đẻ ra một hung  thần. Có người nói đó là điềm lành trời định, thị Đầm sẽ đẻ ra một người hiền tài cứu dân độ thế. Thôi thì họ suốt ngày bàn tán nháo nhào cả lên.  Viên tri huyện ngẫm  nghĩ, câu chuyện đã đi quá xa, phải chận đứng lại. Không để người dân suy diễn linh tinh rồi họ vẽ vời nhiều chuyện rắc rối.
Quan huyện cho triệu tập trưởng thôn, trưởng làng Tân Quy hội ý. Mọi người đồng ý là phải làm sao để dân chúng không bàn tán suy diễn linh tinh. Câu chuyện phải được diễn đạt là thị Đầm mang thai với thằng Tèo, chính thằng Tèo là người  làm cho thị Đầm có bầu.

Buổi xử kiện công khai có nhiều người dân làng Tân Quy đến dự.
Quan tri huyện hỏi thằng Tèo:
- Bị can Tèo, ngươi có thương thị Đầm không?
- Bẫm quan có.
- Ngươi có muốn lấy thị Đầm làm vợ không?
- Dạ bẫm quan con muốn.
- Bị can Tèo, người hãy cung khai cảnh làm tình của thị Đầm.
- Bẫm quan, con thấy thị Đầm cởi quần...
Quan tri huyện chận lời nó:
- Rồi nhà người có tuột quần không?
- Bẫm quan có.
Quan tri huyện vỗ bàn, vậy là rõ ràng tụi bây ân ái cùng nhau rồi bày kế đặt điều hoang tưởng hòng lường gạt mọi người. Nhốt hai đứa này lại chờ tuyên án trị tội.
Quan huyện nghị án cùng trưởng thôn trưởng làng Tân Quy. Đây là một vụ án khá rắc rối. Nhốt tù thằng Tèo với thị Đầm lúc nào chẳng được, nhốt bao lâu chẳng được. Nhưng xử  làm sao để dân làng không xầm xì to nhỏ, xử làm sao để họ tâm phục khẩu phục, bởi họ đều đứng về phe thị Đầm, bởi họ đều tin thị Đầm tư tình với cậu Hai là sự thật.
Quan huyện suy nghĩ nếu đúng  là thị Đầm mang thai với người đã chết, đứa nhỏ sinh ra sẽ ra sao? Thật là rắc rối, chi bằng xoá bỏ  nó trước đi  thì hơn. Ngài  cho mời vị lương y, ngài muốn cho thị Đầm uống một thang thuốc trục cái bào thai ấy ra  là xong chuyện. Vị lương y ngần ngại, "quả thật tôi không dám, bởi thị Đầm không phải mang thai với một người bình thường, quả thật việc này tôi không dám".
Đêm đêm trong ngục thị Đầm lúc nào cũng  nói chuyện rù  rì  với người khuất mặt. "Dạ cậu Hai đừng lo, em luôn gắng giữ gìn sức khỏe, em nhất định sẽ bảo vệ đứa  con của chúng mình".
Quan tri huyện đứng bên ngoài  nghe lén thị Đầm nói chuyện mà xanh máu mặt. Quả thật rắc rối vô cùng. Xử thị Đầm trắng án cũng khó, nhiều người có thể nói đó  chỉ là một chuyện hoang đường. Còn để thị Đầm đẻ con, nó đẻ ra một hung  thần thì chết cả lũ. Bắt tội thị Đầm, nhiều người sẽ nói mình "ở ác", rồi người tình của nó, người khuất mặt không phải dạng vừa đâu, sẽ gây cho mình bao nhiêu là rắc rối.

Quan tri huyện bàn tính cùng trưởng thôn và trưởng làng Tân Quy, thôi thì hãy tống cổ nó đi  khỏi cái xứ này, rồi mọi việc sẽ từ từ chìm vào quên lãng.
Trưởng làng Tân Quy vào ngục gặp thằng Tèo tìm cách khuyến dụ nó. "Mày có thiệt lòng thương thị Đầm thì hãy khuyên nó tạm thời bỏ trốn. Hai đứa bây  trốn  đi thật xa thì bảo toàn được tính mạng mà còn cứu được đứa con, đứa nhỏ là tài sản vô giá của chúng mày".

Cái tin thằng Tèo dẫn thị Đầm vượt ngục bỏ trốn được loan  truyền nhanh chóng. Dân tình làng Tân Quy đâu đâu cũng bàn tán xôn  xao. Có người nói thấy  hai đứa nó  ở tận  đâu Cheo Reo, miền rừng thiêng nước độc. Có người nói hai đứa nó đã  trốn ra ngoại quốc chớ đâu dám ở Việt Nam, nghe đâu đi qua tuốt bên  Lèo bên Miên gì đó. Có người lại nói thấy thị Đầm ôm con, thằng nhỏ thiệt là giống cậu Hai con bà hội đồng.  Nhưng tất cả đều là những lời đồn đãi vô căn cứ.

Tháng ngày qua...vụ án thị Đầm dần chìm vào quên lãng. Nhưng người dân làng Tân Quy khi nhắc lại, đều tin thị Đầm đêm đêm đi tư tình với người đã chết là chuyện có thật. Những người xử án cũng lần lượt qua đời, chỉ còn vị quan tri huyện nay đã về hưu. Thỉnh thoảng ngài lại nhớ tới "vụ án thị Đầm", vụ án người lấy ma, một vụ án mà ngài đã gán cho mấy con ma sống đó bản án lưu đài biệt xứ. Giờ đây trong những ngày tháng cuối đời ngài lại lo sợ có ngày mấy con ma đó trở về đòi nợ.




Friday, July 6, 2018

ÔNG GIÀ BA TRI



Nguyễn Thạch Giang

Đêm qua đi chơi khuya Mimi ngủ đến mười giờ sáng chưa muốn dậy, nàng uể oải đi tắm cho tỉnh người. Bị thất nghiệp mấy tháng nay nàng không phải thức khuya dậy sớm lo đi cày. Mimi xách xe đi tìm cái gì ăn dằn bụng, ngang quán cà phê donut của chị Hồng nàng ghé vô tán dóc. Chị Hồng là người cùng xóm của nàng hồi còn ở bên Việt Nam. Quán cà phê này trước đây chủ Mỹ bán cà phê donut, chị sang lại bán thêm cà phê đá kiểu Việt Nam, bán thêm bánh ngọt, bánh mì thịt nguội, vé số cùng các món lặt vặt linh tinh khác...bán nhiều món như vậy chớ ... chỉ lượm bạc cắc (lời chị nói).
Vừa gặp Mimi là chị khoe liền hai má lúm đồng tiền chị làm hôm đi Việt Nam. Chị là người nghiện thẩm mỹ, trên người chị hầu như chỗ nào cũng sửa, chỉ nội có cái mũi mà chị sửa tới sửa lui đôi ba lần.
Chị hỏi Mimi thấy chị cười có duyên hơn khi trước phải không em. Mimi muốn nói em thấy không được tự nhiên lắm, nhưng sợ chị giận nên thôi. Lúc chị nói chuyện cũng má lúm đồng tiền, thậm chí chúm môi cũng lúm đồng tiền, mà cái đồng tiền này thiệt là sâu, thiệt là xứng đáng "đồng tiền" bỏ ra thẩm mỹ.

Có một ông chú hơi lớn tuổi ngồi gần bên, là khách quen của quán, ngày nào cũng đến uống cà phê và sau đó thì lượm ba bốn tờ báo đem về. Chắc là nảy giờ ông nghe hai người nói chuyện, ông ngó ngó chị Hồng rồi lên tiếng hỏi:
- Cô ơi mình làm má lúm đồng tiền, rồi một thời gian sau đó nếu mình không thích, mình gở cái "đồng tiền" đó được không cô?
- Khỏi cần chú ơi! Đồng tiền này sẽ tự động mờ dần dần chừng ba bốn năm thì mất. Nếu thích thì làm lại đồng tiền khác chớ nó không vĩnh viễn như đồng tiền tự nhiên.
 
Mimi rủ chị Hồng qua quán bún bò Huế gần bên ăn trưa. Chị Hồng giao quán cho ông chồng, hai người kéo nhau đi ăn. Quán nhỏ hôm nay đông khách không đủ chỗ ngồi, hai người ngồi ké bàn của ông chú hồi nãy nói chuyện bên quán cà phê. "Chú cho tụi cháu ngồi ké nhe chú". "Hai cô cứ tự nhiên", ông nói.
Mimi ăn một phần bánh bèo, một phần bánh ít ram thêm một tô bún bò Huế. Chị Hồng phân bì: "Con nhỏ này ăn như vậy mà không mập, còn tui không dám ăn gì nhiều, không bao giờ ăn no mà cứ lên cân hoài".
- Cô tên Mimi? Ông chú hỏi.
- Dạ, tên Việt Nam của cháu là Mi nên cháu lấy tên Mỹ là Mimi. Ở Việt Nam có phong trào cha mẹ đặt tên con theo mấy người nổi tiếng. Chị cháu là Diễm Hương, đặt theo tên của "ảnh hậu" thời phim mì ăn liền. Còn cháu thì Diễm Mi ăn theo cái tên của "nữ hoàng ảnh lịch", ăn theo cái tên thôi chớ sắc đẹp thì trời cho ai người ấy hưởng.
- Hôm trước tôi coi trên tivi, ca sĩ Thái Châu ngồi phía dưới làm giám khảo chấm điểm cho thí sinh  Thái Châu đứng trên sân khấu thi hát. Mình tưởng trên đời này chỉ có một cô tên Nguyễn Cao Kỳ Duyên, vậy mà hôm trước đọc báo thấy có cô hoa hậu nào đó cũng tên Nguyễn Cao Kỳ Duyên.

Ăn xong ông chú móc tiền ra trả, để tôi tính phần của tôi. Mimi nói thôi để cháu trả luôn, chú đừng ngại. Chị Hồng nói chú ơi, bữa nay chú được con nhỏ này bao là chú hên lắm đó, chớ nó thì thường xuyên hết tiền.
Ông chú đứng trước cửa quán nhìn mưa rơi, tự nhiên mưa lớn gió thổi ù ù. "Cháu đi về trước, chú về hay qua quán uống cà phê tiếp?". Mimi hỏi ông chú. "Không, tôi chờ mưa tạnh tôi đi về, nhà tôi ở gần đây, ngày nào tôi cũng lội bộ ra đây chơi lòng vòng giết thì giờ". Mimi vội bước ra xe, chừng thấy mưa lớn quá quay lại nói:"Hay là để cháu đưa chú về". Người đàn ông hơi lưỡng lự, mới gặp người ta lần đầu, tự nhiên có giang về nhà. Nhưng thấy cô nàng thật tình vui vẻ, vội bước theo nàng ra xe.  
- Chú ở đây với vợ con?
- Không, tôi ở một mình, vợ tôi chết rồi, mấy đứa con có chồng có vợ ra ở riêng.
Ông chú ở trong khu mobile home gần đó, đến trước cửa nhà Mimi bỗng có ý định rù chú đi theo nàng  lên casino chơi.
- Cháu định lên casino chơi, chú có muốn lên đó chơi một chút không?
Ông chú hơi lưỡng lự đôi chút, nhưng trời mưa gió như thế này, vô nhà chèo queo một mình cuộc đời sao mà chán ngắt.
- Đi chung xe hay cháu muốn tôi lái xe riêng rồi tự ai nấy về.
- Đi chung đi, rồi chút nữa cháu đưa chú về.

Mimi ba mươi tuổi, hiện tại thì độc thân, nhưng trước kia đã từng sống chung với bạn trai một thời gian. Sau đó thì đường ai nấy đi - một cách vui vẻ - không con cái không tài sản chẳng có gì bận lòng, cả hai còn trẻ quá mà! Chàng là trai mới lớn học hành dở dang nhảy ra tìm việc làm sống tạm qua ngày. Nàng từ Việt Nam mới qua ngơ ngác ngu ngơ gặp chàng hai người nhập cục sống chung, nói là vợ chồng cũng được mà nói là bồ bịch cũng chẳng sao. Nhưng túp lều tranh không nuôi nổi hai quả tim vàng, được đâu chừng hơn một năm thì chia tay, mạnh ai về nhà nấy.

Mimi có một người anh một người chị và một đứa em trai, gia đình nàng đến Mỹ do người bác làm giấy tờ bảo lãnh. Lúc mới qua sống tại một thành phố nhỏ miền quê bang Kansas. "Thành phố gì đâu mà buồn muốn chết, lâu lắm mới thấy một người Việt Nam",  cô nàng than thở với bạn bè, rồi phân bua "bởi vậy tui mới lấy chồng sớm". Nhưng cha mẹ anh em nàng là người an phận, "ở đâu quen đó, người ta sống được thì mình sống được". Ở đây lâu ngày mọc gốc mọc rễ chẳng muốn đi đâu nữa.
Mimi tuy là gái nhưng nổi tiếng "quậy" nhứt trong mấy anh em, cô nàng ham vui hơn ham học, làm thì ít mà xài thì nhiều. Cha nàng hay nói "không biết con nhỏ này giống ai".

Sau khi "thôi" chồng, Mimi lẹ lẹ bay sang Cali, nghe nói bên đó vui lắm, thứ gì cũng có, ai cũng nói, người ở tuốt bên Việt Nam cũng nói. Lúc mới qua Mimi về ở tạm nhà chị bạn là người lối xóm bên Việt Nam, sau nàng mướn phòng ở riêng. Qua đây thấy vui thiệt, mà đi đâu cũng thấy người Việt Nam. Theo bạn bè đi chơi casino riết đâm nghiện cờ bạc hồi nào không hay. Casino ở ngay trong thành phố, khỏi cần đi đâu xa. Lúc này thất nghiệp cô nàng đi vô đó còn nhiều hơn trước. Hổm rày quen ông chú ở quán cà phê, biết chú sống cô đơn một mình, nàng rủ rê chú đi theo chơi cho vui.

Không biết ông chú này vì buồn hay vì ham vui Mimi rủ đi đâu cũng đi. Nhưng chú vui chơi chừng mực chớ không có xả láng sáng về sớm như nàng. Đi với chú mấy tháng mà cũng chưa biết tên chú, nhưng điều đó đâu có gì quan trọng. Mimi thất nghiệp lại ăn xài phung phí nên tiền trong nhà bank đã cạn mà mấy cái thẻ tín dụng không còn tiền để cà. Một hôm túng cùng quá làm liều hỏi mượn ông chú. Chú vui vẻ móc túi cho mượn không hề thắc mắc. Và rồi ăn quen Mimi hỏi tiền chú nữa, bởi vì nàng quanh năm suốt tháng luôn túng quẩn. Nợ cũ chưa trả đã hỏi mượn tiếp, buộc lòng ông chú phải lên tiếng:
- Chú cho cháu mượn tiền để xài lúc túng ngặt chớ chú không cho cháu mượn tiền đi cờ bạc nhe cháu.
- Dạ, cháu biết. Lời ông chú nói làm Mimi mắc cở đỏ mặt.
- Cháu cứ mượn hoài, nợ chồng nợ làm sao cháu trả.
- Dạ, cháu đang tìm việc làm, đi làm cháu sẽ dành dụm trả lại cho chú.
 Mimi bỗng chợt nghĩ ra điều này chắc chú cũng chịu. Nếu cháu không có tiền trả chú, cháu sẽ đến đây làm công việc nhà, nấu cơm giặt quần áo, lau chùi dọn dẹp trừ nợ.
Ông chú cười mĩm:
- Nhà chú đâu cần dọn dẹp,  chú cũng đâu ăn uống gì nhiều.
Ông chú trầm ngâm nghĩ ngợi, ông nói chậm rãi:
- Chú tuy mới biết cháu mấy tháng nay, nhưng chú thấy cháu cũng rất chân thành dễ mến. Chú đi chơi với cháu chỗ này chỗ kia, cháu đến nhà chú đi vô đi ra đôi lúc nhìn cháu mà chú nhớ vợ chú quá. Trên đời này chú chưa thương ai như thương vợ chú, bả chết mấy năm rồi mà đôi lúc thấy nhớ đến nao lòng. Người bả lúc nào cũng thơm tho, tối trước khi đi ngủ bà đi tắm. Lúc từ nhà tắm bước ra, bà quấn cái khăn ngang ngực đứng xấy tóc cho khô. Cái khăn tắm hơi ngắn để lộ cái mông, trời ơi cái mông của bả đẹp làm sao! Chú mê nhất cái hình ảnh đó, nhớ hoài...
Giọng ông chú có hơi xúc động khi nhắc chuyện xưa, bỗng ông đề nghị một điều mà Mimi nghe qua giật mình thiếu điều té xuống đất.
- Hay là cháu đóng vai vợ chú, cháu từ phòng tắm bước ra, cũng chiếc khăn quấn ngang ngực đứng chải tóc, cháu xoay lưng cho chú nhìn cái mông để chú tưởng như vợ chú đang đứng đó.
Mimi nhìn mặt ông chú, ông già có vẻ rất là...serious.
- Nhưng cháu không thoát y nhe chú.
- Okay, chú sẽ trả công cho cháu hai trăm.  Chú để đèn mờ mờ ngồi trong bóng tối uống rượu nghe nhạc nhẹ nhìn cháu đứng chải tóc, cháu xoay lưng để chú nhìn phía sau. Chú để tiền sẵn trên bàn, lúc xong cháu tự lấy rồi ra về.

Kể từ đó Mimi thỉnh thoảng đến nhà ông già, đóng vai người vợ ông ta tắm xong đứng chải tóc (nhớ quấn khăn hơi cao một tí để  lộ cái mông cho ông già nhìn). Lúc đầu Mimi thấy có vẻ kỳ cục quá, sau đó thì cảm xúc chai lì, người ta cởi truồng chụp ảnh nude còn được, mình để ló ló phía sau chút xíu nhằm nhò gì.
Một đêm kia túng tiền nàng đến nhà ông già gõ cửa. Hôm ấy ông không được vui hay có điều gì phiền lòng mà sao ông ăn nói có hơi quạu.
- Chú phải nói với cháu  điều này cháu đừng buồn, đôi lúc chú thấy cháu làm cho có, làm lẹ lẹ cho xong lấy tiền đi về. Cháu biết đàn ông đi chơi gái họ ghét điều gì nhất không, ghét nhất là khi bị hối làm cho mau cho lẹ cho xong. Khi nào bị hối là chú mất hết hứng.
- Chú ơi cháu đâu phải là gái điếm, cháu không làm điếm, không bao giờ.
- Chú không nói cháu là điếm, chú chỉ muốn nói cho cháu hiểu một điều là mọi sự trên đời đều phải có qua có lại, mình phải biết người biết ta, mình phải trân trọng cảm xúc của người khác cũng như cảm xúc của chính mình.
- Okay, cháu hiểu, từ nay cháu sẽ đóng trọn vai tuồng người vợ tắm xong đứng chải tóc cho ông chồng ngắm phía sau, cháu sẽ nhập vai một cách xuất sắc.
- Nhưng hôm nay chú không có tiền.
Mimi nhìn ông già, chắc ổng còn giận, nhưng nàng túng quá cần tiền ngay bây giờ.
- Chú không còn chút đỉnh nào sao?
Ông già đứng dậy bước đến góc nhà bưng cái hộp thiếc để lên  bàn rồi mở nắp hộp ra nhìn.
- Chú còn đâu được chừng một trăm, với lại cái hộp tiền cắc này coi vậy cũng nhiều, toàn loại 25 xu, hết cái hộp này cũng phải hơn một trăm.

Mimi đi tắm, lúc trở ra đứng chải tóc không quên xoay lưng để ông già nhìn phía sau, hôm nay nàng cố tình để lộ hơi nhiều. Lúc ra về nàng xớn xác đi vấp té hộp tiền cắc rớt xuống đất kêu lẻng  xẻng, tiền văng tùm lum. Đèn bật sáng, ông già lom khom giúp nàng lượm tiền bỏ vô hộp trở lại. Vô xe ngồi nàng vẫn còn cười. Ông  già đang "phê", mình làm ông già cụt hứng.

Mimi có một chị bạn rất thân tên Hoàng Lan, chồng chị ở Việt Nam có vợ khác, chị một mình dẫn hai con sang Mỹ. Thằng con trai lớn của chị đã mười bảy tuổi. Mimi quen chị lúc đi share phòng ở nhà ông Ngọc. Chị ngày tối lo đi làm nuôi con, không dám đi ăn tiệm và quần áo thì phần lớn mua ở Good Will, vậy mà có tiền dư lâu lâu cho Mimi mượn. Đôi ba lần thấy Mimi đi với "ông già", một hôm chị hỏi. Mimi tình thật kể hết cho chị nghe, chị bật cười nói đúng là "Ông già Ba Tri" (có hai cục trì).

Một hôm lúc nửa đêm tiếng điện thoại reo vang, Hoàng Lan nghĩ bụng ai gọi giờ này. Tiếng Mimi bên kia đầu giây: "Chị Lan ơi em đang ở trên sòng bài, bữa nay đỏ quá em  ăn nhiều lắm tiền đầy nhóc túi trên túi dưới. Em gọi cho ông chú rồi, chút xíu nữa ông già đến đón chị, lên đây nhe em sợ để lâu chút nữa em thua lại hết".
Hoàng Lan thay đồ đứng trước cửa chờ, một chiếc xe tấp vô lề từ từ dừng lại.
- Xin lỗi có phải cô là Hoàng Lan?
- Dạ phải, chú đến chở cháu đến sòng bài gặp Mimi phải không?
Hoàng Lan bước lên xe len lén liếc nhìn ông già, "Ông già Ba Tri", thấy ông chú này cũng còn ngon lành phong độ, hèn gì ... hèn gì ... úi trời!
Cô nàng Mimi vẫn còn say sưa cuộc đỏ đen, đưa Hoàng Lan và ông chú một mớ chip  nói hai người đi đổi tiền rồi kiếm gì ăn chờ nàng chơi thêm một lát nữa, khi nào hai người ăn xong thì về.

Ba người kéo nhau về nhà ông già, Mimi đi tắm xong thì nhào lên giường nằm nghỉ, coi bộ cô nàng thấm mệt. Tiếng nhạc du dương văng vẳng từ phòng khách, Hoàng Lan nhẹ bước ra.
- Hình như đây là bản Dạ Khúc phải không chú?
- Ngồi đây chơi cô Lan, cô cũng rành âm nhạc quá hả.
- Ba cháu hay nghe bản này nên cháu biết, cháu không rành âm nhạc lắm đâu.
- Sở thích cô là gì?
- Dạ cháu cái nào cũng biết qua chút chút thôi, cháu hồi nào tới giờ không ham mê cái gì.
Ông già bĩu môi gật gật đầu: "Cuộc đời mà không mê cái gì hết cũng uổng. Mê nó khác thích, cô thấy chẳng hạn như Mimi mê cờ bạc, được lên sòng bài được cầm lá bài, sự hứng thú của Mimi hơn gấp trăm gấp ngàn lần người khác.".
Ông già nhìn Hoàng Lan.
- Cô có mê chồng cô không?
- Mê ổng chi cho khổ chú.
Ông già cười dòn. Tôi thì tôi mê vợ tôi lắm, phải dùng chữ mê mới chính xác. Người bả thơm lắm, lúc nào gần bả người tôi cứ run lên. Vợ tôi cũng mê tôi. Lúc đi ra ngoài nắng đổ mồ hôi nhiều, tôi hơi bị hôi nách. Vậy mà cô biết không, bà xã tôi thích cái mùi đó lắm.
Mimi đang nằm lim dim trên giường, chợt nghe ông già nói bà vợ mình mê cái mùi hôi nách của chồng, Mimi tỉnh ngủ,  Úi trời! Hai người này đúng là "Một cặp trời sanh".

Chồng cũ của Mimi gọi điện thoại cho biết muốn trở lại với Mimi. Anh ta nay có việc làm ổn định, có nhà cửa đàng hoàng, nói Mimi muốn trở lại thì lẹ lẹ bay về, bằng không  anh sẽ về Việt Nam cưới hoa hậu. Ba má Mimi hối thúc, mày không chịu về cứ ở bên đó lông bông, mai mốt có hối hận thì đã muộn. Mimi cuốn gói giã từ Cali không kịp cho ai biết tin.
Một hôm đẹp trời Hoàng Lan bỗng nhận được cú điện thoại của Mimi.
- Ối trời! Mimi em sao rồi?
- Có bầu ba tháng.
Hoàng Lan cười dòn.
- Chồng em nói cho em ở nhà giữ con để em hết đòi bay nhảy. Ổng còn nói đẻ xong đứa này cho em đẻ tiếp đứa khác để em hổng có thì giờ mà buồn.
- Ở bên đó có casino không?
- Lái xe bốn tiếng, chồng em nói một năm cho em đi chơi hai lần. Em nghe chị Hồng nói chị dọn vô ở nhà của ông già rồi phải không?
- Chú Ngọc bán nhà, chị chưa biết dọn đi đâu thì ông già kêu chị về nhà ổng ở, nhà rộng còn hai phòng bỏ trống uổng. Chị phụ dọn đẹp nấu cơm nấu nước chú ăn luôn.
- Chị với con gái chị ở chung phòng?
- Hôm trước ở chung, cở này nó dở chứng đòi ở một mình.
- Rồi chị dọn vô phòng của ông già?
Tiếng chị Hoàng Lan trả lời "ờ...ờ..." nhỏ xíu.
- Rồi chị ngủ chung giường hay khác giường với ông già?
- Má ơi má! Má hỏi cái gì mà kỹ dữ vậy má.
Tiếng con nhỏ Mimi cười khùng khục vang lộng muốn bể cái phone, mình thích cái giọng cười của nó, không lẫn với ai được.